Ngọn Lửa Âm Ỉ
Chapter 1 — Ngọn Lửa Âm Ỉ
Tiếng còi xe cấp cứu xé tan màn đêm tĩnh mịch của khu biệt thự Thảo Điền. Mưa như trút nước, смывая đi tất cả, trừ nỗi đau đớn đang gặm nhấm trái tim tôi.
Tôi, Vân, đứng chôn chân trước cổng biệt thự, nhìn đội ngũ y tế hối hả đưa người đàn ông nằm trên cáng vào xe. Khuôn mặt ông ta nhợt nhạt, lấm lem máu. Đó là ba tôi, Trần Hùng. Người đàn ông quyền lực, người đã từng khiến cả giới kinh doanh bất động sản phải run sợ, giờ đây nằm bất động như một con rối bị đứt dây.
“Vân, con vào nhà đi. Ngoài này lạnh lắm.” Mẹ tôi, bà Lan, bước đến ôm tôi vào lòng. Gương mặt bà hốc hác, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Nhưng tôi biết, đằng sau vẻ yếu đuối ấy là một người phụ nữ mạnh mẽ, đã quen với việc đối diện sóng gió.
Tôi lắc đầu, không nói gì. Tôi không thể rời mắt khỏi chiếc xe cấp cứu đang dần khuất sau màn mưa. Ba tôi… chuyện gì đã xảy ra? Tại sao ông lại nằm ở đó?
Sáng nay, ba vẫn còn khoẻ mạnh, còn dặn dò tôi phải cố gắng học hành, đừng để ý đến những lời đồn thổi vô căn cứ về công ty. Vậy mà chỉ vài tiếng sau, tôi nhận được cuộc gọi báo tin ba bị tai nạn nghiêm trọng tại công trường xây dựng dự án mới của Trần Gia. Dự án “Thiên Đường Xanh” – niềm tự hào, cũng là con dao hai lưỡi đang dần giết chết ba tôi.
Bước vào phòng khách, không khí tang thương bao trùm. Các cô chú, đối tác của ba, ngồi im lặng, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng. Tôi lướt mắt tìm kiếm một người… một người mà tôi luôn coi là gia đình, là người anh trai mà tôi yêu thương hết mực.
“Phú đâu mẹ?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc.
Mẹ tôi thở dài, lắc đầu. “Mẹ đã gọi cho nó rồi. Phú nói đang ở nước ngoài, chưa về được.”
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Phú, Trịnh Đức Phú, con trai của đối tác thân thiết nhất của ba, cũng là người thừa kế tập đoàn Nguyễn Thị. Anh và tôi lớn lên cùng nhau, tình cảm thân thiết như anh em ruột thịt. Tôi luôn tin tưởng anh, yêu anh bằng cả trái tim. Nhưng giờ đây, khi gia đình tôi gặp biến cố lớn nhất, anh lại không ở bên cạnh.
“Nó bận thì thôi. Con đừng trông chờ gì vào nó.” Ông Nam, chú họ của tôi, lên tiếng. Giọng ông lạnh lùng, đầy ẩn ý. “Con nên nhớ, trong kinh doanh, không ai là bạn của ai cả.”
Tôi nhìn ông Nam, trong lòng dâng lên một nỗi bất an. Ông Nam luôn tỏ ra quan tâm đến gia đình tôi, nhưng tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không thật ở con người này. Đặc biệt là khi ông ta luôn tỏ ra sốt sắng với công việc kinh doanh của ba tôi.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa xối xả. Những ký ức về ba, về Phú, ùa về trong tâm trí tôi. Những kỷ niệm đẹp, những lời hứa hẹn, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt.
Tôi nhớ lại lời ba tôi nói trước khi ông gặp nạn: “Vân, con phải mạnh mẽ lên. Con phải bảo vệ Trần Gia.”
Bảo vệ Trần Gia? Bảo vệ bằng cách nào? Khi mà tất cả mọi thứ đang sụp đổ trước mắt tôi?
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện. Ba tôi vẫn còn hôn mê. Bác sĩ nói ông bị chấn thương sọ não nghiêm trọng, khả năng phục hồi rất thấp.
Tôi ngồi bên giường bệnh, nắm chặt tay ba. Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi không thể chấp nhận sự thật này. Ba tôi, người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường, sao có thể gục ngã như vậy?
Đột nhiên, tôi cảm thấy có ai đó đang nhìn mình. Tôi ngẩng đầu lên và thấy một người đàn ông lạ mặt đứng ở cửa phòng. Ông ta mặc vest đen, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén.
“Cô là Trần Vân?” Ông ta hỏi, giọng nói trầm khàn.
Tôi gật đầu, cảnh giác. “Ông là ai?”
“Tôi là luật sư của Trần Hùng.” Ông ta tiến lại gần, đưa cho tôi một phong bì. “Ông Trần có để lại một di chúc. Ông ấy muốn cô biết được sự thật.”
Tôi run rẩy mở phong bì. Bên trong là một tờ giấy, trên đó viết những dòng chữ nguệch ngoạc của ba tôi.
“Vân, ba xin lỗi con. Ba đã không thể bảo vệ được con. Con phải cẩn thận với Trịnh Đức Phú. Thằng bé… nó không đơn giản như con nghĩ.”
Tim tôi như ngừng đập. Trịnh Đức Phú? Ba tôi nghi ngờ Phú? Tại sao?
Tôi đọc tiếp những dòng chữ còn lại. “Dự án ‘Thiên Đường Xanh’… có vấn đề. Đừng tin bất cứ ai. Hãy tìm hiểu sự thật. Con phải trả thù cho ba.”
Trả thù? Trả thù ai? Phú? Hay một ai khác?
Tôi ngước mắt lên nhìn người luật sư. “Ông có biết gì không? Ông có biết ai đã gây ra chuyện này cho ba tôi không?”
Người luật sư lắc đầu. “Tôi chỉ là người thực hiện di chúc. Nhưng tôi khuyên cô, hãy cẩn thận. Có rất nhiều kẻ muốn Trần Gia sụp đổ.”
Tôi nhìn xuống tờ di chúc, những dòng chữ của ba tôi như in sâu vào tâm trí tôi. Trả thù… đó là con đường duy nhất tôi có thể đi.
Tôi siết chặt tờ di chúc trong tay. Nỗi đau, sự phẫn uất, và cả sự nghi ngờ, tất cả hòa quyện lại thành một quyết tâm sắt đá. Tôi sẽ tìm ra sự thật. Tôi sẽ trả thù cho ba tôi. Dù phải trả giá bằng tất cả.
Khi người luật sư rời đi, điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ.
“Đừng tin ai cả, kể cả người thân nhất. Sự thật còn kinh khủng hơn những gì cô tưởng tượng. Gặp tôi ở quán cà phê ‘Vườn Đá’ lúc 8 giờ tối nay. Một người bạn của ba cô.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tim đập thình thịch. Ai là người gửi tin nhắn này? Và sự thật kinh khủng mà họ muốn nói là gì? Liệu đây có phải là một cái bẫy? Hay là cơ hội duy nhất để tôi tìm ra chân tướng sự việc?
Tôi cắn môi, quyết định. Tôi sẽ đi. Tôi sẽ đối mặt với mọi nguy hiểm. Vì ba tôi, tôi sẽ làm tất cả.