Hoa Hồng Đẫm Máu

Chapter 1 — Hoa Hồng Đẫm Máu

Tiếng chuông điện thoại inh ỏi xé tan màn đêm tĩnh mịch. Nguyên giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra khắp lưng. Cô vội vàng với lấy chiếc điện thoại trên bàn, màn hình nhấp nháy dòng chữ "Mẹ gọi". Linh thở dài, biết rằng cuộc gọi này sẽ không mang đến điều gì tốt đẹp.

"Alo, mẹ," Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù tim cô đang đập thình thịch trong lồng ngực.

"Nguyên, con đang ở đâu?" Giọng bà Lan sắc lạnh vang lên, không chút cảm xúc.

"Con…con đang ở nhà," Linh lắp bắp. Cô biết mình không thể giấu được điều gì với mẹ, nhưng cô vẫn hy vọng bà sẽ không biết chuyện cô vừa mới xảy ra.

"Đừng hòng lừa dối mẹ. Con biết rõ chuyện gì đã xảy ra tối nay. Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có dây dưa với cái loại người đó!" Giọng bà Lan mỗi lúc một gay gắt hơn.

"Mẹ, xin mẹ…" Linh cố gắng van xin, nhưng bà Lan đã cắt ngang lời cô.

"Không cần phải nói nữa. Mẹ đã quyết định rồi. Con sẽ kết hôn với Duy, con trai của ông bà Phan. Đây là cơ hội tốt nhất cho con và cho cả gia đình ta. Đừng có dại dột mà từ chối!" Bà Lan cúp máy ngay sau đó, để lại Linh chết lặng giữa căn phòng tối om.

Nguyên gục mặt xuống gối, nước mắt trào ra. Cô không thể tin được những gì vừa xảy ra. Kết hôn với Duy? Một người mà cô chưa từng gặp mặt, một người mà cô không hề yêu? Cuộc đời cô, tương lai của cô, lại bị quyết định một cách tàn nhẫn như vậy sao?

Linh nhớ lại cuộc gặp gỡ định mệnh với Minh cách đây ba tháng. Anh là một nghệ sĩ tự do, mang trong mình một tâm hồn lãng mạn và phóng khoáng. Hai người đã nhanh chóng phải lòng nhau, và Linh đã trao cho anh tất cả những gì cô có. Nhưng cô biết, mối tình này không có tương lai. Gia đình cô, đặc biệt là mẹ cô, sẽ không bao giờ chấp nhận một người như Minh.

Bà Lan là một người phụ nữ quyền lực và tham vọng. Bà luôn muốn Linh kết hôn với một người giàu có và có địa vị trong xã hội, để củng cố vị thế của gia đình. Bà không quan tâm đến hạnh phúc của con gái, điều quan trọng nhất là lợi ích của gia đình. Linh đã cố gắng đấu tranh, nhưng cô biết rằng mình không thể thắng được bà. Quyền lực và tiền bạc của gia đình Phan là điều mà bà Lan không thể bỏ qua.

Sáng hôm sau, Nguyên thức dậy với đôi mắt sưng húp. Cô biết rằng mình không thể trốn tránh được sự thật. Cô phải đối mặt với mẹ, đối mặt với cuộc hôn nhân sắp đặt này. Linh quyết định đến công ty của gia đình, nơi bà Lan đang làm việc. Cô cần phải nói chuyện với mẹ, hy vọng rằng bà sẽ thay đổi quyết định.

Khi Linh bước vào phòng làm việc của bà Lan, cô thấy bà đang ngồi nói chuyện với một người đàn ông. Người đàn ông đó có dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén. Linh nhận ra đó là Duy, người mà cô sắp phải kết hôn.

Bà Lan nhìn thấy Linh, khẽ cau mày. Bà ra hiệu cho Duy ngồi đợi rồi quay sang nói với Linh:

"Con đến đây làm gì? Mẹ đã nói hết rồi mà."

"Mẹ, con xin mẹ, hãy suy nghĩ lại đi. Con không thể kết hôn với anh ấy. Con không yêu anh ấy!" Linh quỳ xuống trước mặt bà Lan, nước mắt giàn giụa.

Bà Lan lạnh lùng nhìn Linh, không chút động lòng. Bà đỡ Linh đứng dậy, giọng nói đầy kiên quyết:

"Đừng làm trò trẻ con nữa. Mẹ đã quyết định rồi. Đây là vì tương lai của con, vì tương lai của cả gia đình ta. Con phải hiểu cho mẹ."

"Nhưng hạnh phúc của con thì sao? Mẹ không quan tâm đến cảm xúc của con sao?" Linh gào lên, tuyệt vọng.

"Hạnh phúc? Con sẽ có được hạnh phúc khi con kết hôn với Duy. Con sẽ có một cuộc sống giàu sang, sung túc. Đó không phải là hạnh phúc sao?" Bà Lan đáp trả.

Linh nhìn bà Lan, cảm thấy trái tim mình tan nát. Cô biết rằng mình đã thua cuộc. Cô không thể thay đổi được quyết định của mẹ. Cô chỉ còn cách chấp nhận số phận.

"Vậy…vậy khi nào đám cưới diễn ra?" Linh hỏi, giọng nói run rẩy.

"Sang tuần sau. Mẹ đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi rồi," bà Lan đáp, không chút do dự.

Linh cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Sang tuần sau? Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Cô không có thời gian để chuẩn bị, không có thời gian để nói lời tạm biệt với Minh, không có thời gian để trốn chạy.

Cô rời khỏi phòng làm việc của bà Lan, bước đi như người mất hồn. Cô không biết mình sẽ phải làm gì, cô không biết mình sẽ sống như thế nào sau khi kết hôn với Duy. Cô chỉ biết rằng cuộc đời cô đã chấm hết.

Đêm đó, Nguyên nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Đầu dây bên kia là một giọng nói trầm ấm, đầy bí ẩn:

"Nguyên, cô không muốn kết hôn, đúng không? Tôi có thể giúp cô. Nhưng cô phải làm theo những gì tôi nói."