Giao Ước Dưới Ánh Trăng Khuyết
Chapter 1 — Giao Ước Dưới Ánh Trăng Khuyết
Tiếng chuông gió leng keng vọng vào căn phòng nhỏ hẹp, đánh thức Chi khỏi giấc ngủ chập chờn. Ánh trăng khuyết hắt hiu chiếu qua khung cửa sổ, rọi bóng cô đơn lên gương mặt thanh tú, hốc hác vì thiếu ngủ. Một phong bì trắng nằm im lìm trên bàn, với con dấu đỏ chói của tập đoàn Hoàng Gia – thứ quyền lực mà cả thành phố Hồ Chí Minh này phải ngước nhìn.
Chi run rẩy mở phong bì, tờ giấy mời tham dự buổi tiệc đính hôn của Tạ Nhật Long và… một cái tên xa lạ, không phải cô. Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt, những ký ức tươi đẹp của ba năm yêu nhau ùa về, như những thước phim quay chậm, cứa vào tim cô từng nhát.
Ba năm trước, Chi chỉ là một cô sinh viên nghèo, bán hoa ở chợ Bến Thành để kiếm thêm thu nhập. Tạ Nhật Long, chàng công tử hào hoa của tập đoàn Hoàng Gia, đã bị vẻ đẹp giản dị, thuần khiết của cô thu hút. Họ yêu nhau say đắm, bất chấp sự phản đối của gia đình Tạ Nhật Long.
"Em chỉ là một con bé bán hoa, không xứng với Long." Mẹ Tạ Nhật Long, bà Lan, đã thẳng thừng nói với Chi như vậy. Nhưng Tạ Nhật Long đã nắm chặt tay cô, hứa hẹn một tương lai tươi sáng, nơi tình yêu của họ sẽ chiến thắng mọi rào cản.
Nhưng lời hứa ấy giờ chỉ còn là dĩ vãng. Tạ Nhật Long đã thay đổi. Áp lực từ gia đình, từ những toan tính quyền lực trong giới thượng lưu đã khiến anh trở nên thực dụng và tàn nhẫn.
Chi lặng lẽ gấp tờ giấy mời, khóe mắt cay xè. Cô không oán trách Tạ Nhật Long, bởi cô hiểu, trong thế giới của anh, tình yêu chỉ là một thứ xa xỉ, dễ dàng bị đánh đổi bằng quyền lực và tiền bạc.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Hồ Chí Minh về đêm lung linh, náo nhiệt. Nhưng trong lòng Chi, chỉ còn một màu đen u ám. Cô biết, mình phải làm gì đó, không phải để níu kéo Tạ Nhật Long, mà để chứng minh cho bà Lan thấy, cô không phải là một con bé bán hoa tầm thường.
***
Sáng hôm sau, Chi đến công ty Luật Ánh Dương, một trong những công ty luật danh tiếng nhất thành phố. Cô xin vào làm trợ lý luật sư, dù biết rằng với tấm bằng đại học hạng trung và kinh nghiệm ít ỏi, cơ hội của cô là rất mong manh.
"Cô Chi? Mời cô vào." Giọng nói lạnh lùng của một người đàn ông vang lên từ bên trong phòng. Chi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Trong phòng làm việc rộng lớn, sang trọng, một người đàn ông trung niên đang ngồi sau bàn làm việc. Gương mặt ông nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như dao cau. Ông là luật sư Trần Hùng, người sáng lập và điều hành công ty Luật Ánh Dương, một người nổi tiếng là khó tính và vô cùng tài giỏi.
"Cô có kinh nghiệm gì?" Luật sư Trần Hùng hỏi thẳng, không một chút khách khí.
"Thưa luật sư, tôi chưa có nhiều kinh nghiệm, nhưng tôi có đam mê với nghề luật và tôi sẵn sàng học hỏi." Chi trả lời, giọng nói run run.
Luật sư Trần Hùng nhìn cô từ đầu đến chân, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, ông cất tiếng:
"Tôi cho cô một cơ hội. Ba tháng thử việc. Nếu cô chứng minh được khả năng của mình, tôi sẽ nhận cô vào làm chính thức. Còn nếu không…"
Ông bỏ lửng câu nói, nhưng Chi hiểu. Cô phải làm việc gấp đôi, gấp ba người khác để chứng minh bản thân. Cô gật đầu, quyết tâm:
"Tôi sẽ không làm luật sư thất vọng."
Những ngày sau đó, Chi lao vào công việc như một con thiêu thân. Cô đọc sách, nghiên cứu hồ sơ, học hỏi kinh nghiệm từ các luật sư đàn anh. Cô làm việc đến khuya, ngủ lại văn phòng, chỉ để có thêm thời gian. Sự cố gắng của cô dần được đền đáp. Cô bắt đầu được giao những vụ việc nhỏ, và cô đều hoàn thành chúng một cách xuất sắc.
***
Ba tháng trôi qua nhanh chóng. Chi đã chứng minh được năng lực của mình. Luật sư Trần Hùng hài lòng với sự tiến bộ của cô và quyết định nhận cô vào làm chính thức.
"Cô Chi, tôi đánh giá cao sự nỗ lực và tinh thần cầu tiến của cô. Từ ngày mai, cô sẽ là luật sư tập sự của công ty Luật Ánh Dương." Luật sư Trần Hùng nói, giọng nói có phần ấm áp hơn.
Chi vui mừng khôn xiết. Cô đã vượt qua thử thách đầu tiên trên con đường sự nghiệp của mình. Cô tin rằng, với sự cố gắng và quyết tâm, cô sẽ đạt được những thành công lớn hơn nữa.
Nhưng niềm vui của Chi không kéo dài được lâu. Buổi tối hôm đó, khi cô đang trên đường về nhà, một chiếc xe hơi sang trọng chặn đường cô lại. Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. Gương mặt anh ta quen thuộc, nhưng lạnh lùng và xa lạ.
"Chi, chúng ta cần nói chuyện." Tạ Nhật Long nói, giọng nói không chút cảm xúc. Anh nhìn cô, ánh mắt như nhìn một người dưng.
"Chúng ta không có gì để nói cả." Chi trả lời, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Em đừng cố chấp nữa. Hãy quay lại với anh. Anh biết, em vẫn còn yêu anh." Tạ Nhật Long tiến lại gần cô, đưa tay muốn chạm vào mặt cô.
Chi lùi lại, né tránh cái chạm của anh. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói kiên quyết:
"Em đã không còn yêu anh nữa rồi. Anh hãy đi đi."
Tạ Nhật Long sững sờ, ánh mắt anh ta hiện lên vẻ đau khổ. Nhưng chỉ trong giây lát, vẻ đau khổ ấy đã biến mất, thay vào đó là sự giận dữ.
"Em sẽ hối hận." Anh ta nói, giọng nói đầy đe dọa. Sau đó, anh ta quay người bước lên xe, chiếc xe lao đi mất.
Chi đứng đó, nhìn theo chiếc xe khuất dạng. Cô cảm thấy một sự bất an mơ hồ dâng lên trong lòng. Cô biết, Tạ Nhật Long sẽ không dễ dàng buông tha cho cô. Và cô cũng biết, cuộc sống của cô sắp tới sẽ không hề dễ dàng.
Khi Chi về đến nhà, cô nhận được một cuộc gọi từ luật sư Trần Hùng. Giọng ông nghiêm trọng:
"Chi, ngày mai cô không cần đến công ty nữa. Cô đã bị sa thải."