Người Lạ Bên Sông Hương
Chapter 1 — Người Lạ Bên Sông Hương
Tiếng còi tàu xé toạc màn đêm tĩnh mịch của sông Hương. Ngọc Lan run rẩy, bám chặt lấy lan can, đôi mắt ngấn lệ dõi theo ánh đèn le lói của thành phố Huế mờ ảo phía xa. Cô biết, sau đêm nay, cuộc đời cô sẽ rẽ sang một trang hoàn toàn khác, một trang mà cô không bao giờ dám mơ tới, nhưng cũng đầy rẫy những bất trắc và hiểm nguy.
Bà chủ nhà chứa, mụ Sáu Điên khét tiếng, đã bán cô cho một gã đàn ông giàu có từ Hà Nội. Mụ ta nói gã là một doanh nhân thành đạt, có thế lực lớn trong giới kinh doanh. Ngọc Lan không biết gã ta là ai, chỉ biết rằng gã ta có thể trả một khoản tiền lớn để sở hữu cô trong vòng một năm.
Nỗi sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể Ngọc Lan. Cô không muốn rời xa Huế, nơi cô đã lớn lên trong nghèo khó nhưng đầy ắp kỷ niệm. Cô không muốn trở thành món hàng mua vui cho một gã đàn ông xa lạ, dù cho gã ta có giàu có đến đâu đi chăng nữa. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Mẹ cô ốm nặng, cần tiền chữa bệnh. Em trai cô còn nhỏ, cần được đến trường. Tất cả đều phụ thuộc vào khoản tiền mà mụ Sáu Điên đã hứa.
Con tàu rẽ sóng, tiến về phía Bắc. Ngọc Lan nhìn xuống dòng sông đen ngòm, tự hỏi tương lai của mình sẽ ra sao. Liệu cô có thể chịu đựng được cuộc sống địa ngục này trong một năm? Liệu cô có thể giữ được trái tim mình khỏi những tổn thương và mất mát? Liệu cô có còn là chính mình khi trở về?
Đột nhiên, một bàn tay rắn chắc đặt lên vai cô. Ngọc Lan giật mình quay lại. Trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest đen lịch lãm. Khuôn mặt anh ta lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như dao găm. Anh ta không phải là gã doanh nhân mà mụ Sáu Điên đã nói.
"Cô là Ngọc Lan?" giọng anh ta trầm khàn, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Ngọc Lan run rẩy gật đầu. "Tôi là Phát. Từ giờ trở đi, cô là của tôi."