Đêm Tàn Khốc Ở Hạ Long

Chapter 1 — Đêm Tàn Khốc Ở Hạ Long

Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Duyên run rẩy nhấc máy, giọng nói the thé của cô bạn thân vang lên, “Nhiên ơi… đến bệnh viện… nhanh lên… Tuấn… Tuấn gặp tai nạn…”

Cả thế giới trước mắt Duyên sụp đổ. Tuấn, người chồng mà cô yêu thương hơn cả sinh mệnh, người đàn ông mà cô đã cùng nhau thề non hẹn biển dưới ánh hoàng hôn Hạ Long, giờ đang nằm trong bệnh viện, giữa lằn ranh sinh tử. Cô vội vã lao ra khỏi căn hộ nhỏ ở khu tập thể cũ kỹ, bỏ lại sau lưng những bộn bề lo toan của cuộc sống thường nhật.

Hạ Long về đêm khoác lên mình một vẻ đẹp ma mị. Những ánh đèn rực rỡ từ các du thuyền soi bóng xuống mặt nước tĩnh lặng, tạo nên một bức tranh lung linh huyền ảo. Nhưng trong lòng Duyên lúc này chỉ có một màu đen tối, nỗi sợ hãi ăn mòn trái tim cô, bóp nghẹt từng hơi thở.

Bệnh viện tỉnh Quảng Ninh chật kín người. Tiếng khóc than, tiếng bước chân vội vã, tiếng máy móc kêu tích tắc… tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn, ám ảnh. Duyên dò dẫm tìm đến phòng cấp cứu, trái tim cô đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thảo, cô bạn thân của Duyên, chạy đến ôm chầm lấy cô, nước mắt nhòe nhoẹt. “Nhiên ơi… Tuấn… Tuấn…” Thảo nghẹn ngào không nói nên lời. Duyên gỡ tay Thảo ra, ánh mắt hoang mang nhìn xung quanh. “Tuấn đâu? Anh ấy đâu rồi? Anh ấy thế nào rồi?”

Một bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu, vẻ mặt mệt mỏi. Duyên vội vàng chạy đến, nắm chặt lấy tay ông ta. “Bác sĩ, chồng tôi… chồng tôi sao rồi?”

Bác sĩ thở dài, giọng trầm buồn. “Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Cậu ấy bị chấn thương sọ não nghiêm trọng, mất máu quá nhiều… Chúng tôi rất tiếc…”

Câu nói của bác sĩ như một nhát dao đâm thẳng vào tim Duyên. Cô lùi lại, đầu óc trống rỗng, tai ù đi. Tuấn… không còn nữa? Không thể nào… Cô và anh còn bao nhiêu dự định, bao nhiêu ước mơ dang dở. Họ còn chưa kịp có một đứa con, chưa kịp xây một ngôi nhà nhỏ bên bờ biển Hạ Long. Tất cả… đã tan thành mây khói.

Tang lễ của Tuấn diễn ra trong sự đau xót của gia đình và bạn bè. Duyên như một cái xác không hồn, đôi mắt thâm quầng, vô hồn nhìn di ảnh của chồng. Anh vẫn cười tươi như vậy, nụ cười đã từng sưởi ấm trái tim cô, nhưng giờ đây chỉ còn là một nỗi đau xé lòng.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng trong bóng tối. Duyên không ăn, không ngủ, chỉ ngồi lặng lẽ trong căn phòng trống trải, ôm chặt chiếc áo sơ mi của Tuấn, cố gắng níu giữ chút hơi ấm còn sót lại. Cô không thể tin rằng người đàn ông của đời mình đã ra đi mãi mãi.

Một buổi sáng, khi Duyên đang lục lại những kỷ vật của Tuấn, cô vô tình tìm thấy một chiếc USB lạ trong ngăn kéo bàn làm việc của anh. Tò mò, cô cắm nó vào máy tính. Bên trong là một đoạn video. Hình ảnh hiện lên, là Tuấn… nhưng không phải Tuấn mà cô từng biết. Anh đang ngồi trong một căn phòng sang trọng, bên cạnh một người phụ nữ xinh đẹp. Họ ôm hôn nhau, cười nói vui vẻ. Rồi Tuấn cất giọng, không phải giọng nói dịu dàng, ấm áp mà cô vẫn thường nghe, mà là một giọng nói lạnh lùng, đầy toan tính.

“Duyên à, em ngốc nghếch lắm. Em nghĩ rằng anh yêu em thật lòng sao? Em chỉ là một con ngốc nghếch để anh lợi dụng thôi. Anh cần tiền, cần địa vị. Và em, em đã giúp anh đạt được điều đó. Cảm ơn em nhé, người vợ ngốc nghếch.”

Duyên chết lặng. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt. Hóa ra, tất cả chỉ là dối trá. Tình yêu, hôn nhân, những lời thề non hẹn biển… tất cả chỉ là một vở kịch do Tuấn dựng lên. Cô đã bị lừa dối một cách tàn nhẫn. Nỗi đau mất chồng chưa nguôi ngoai, giờ đây lại thêm một nỗi đau khác, đau đớn hơn gấp ngàn lần. Nỗi đau của sự phản bội.

Trong đêm tối mịt mùng, đôi mắt Duyên bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Không, cô không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy. Cô sẽ không để Tuấn yên nghỉ. Cô sẽ trả thù. Cô sẽ khiến những kẻ đã lừa dối và phản bội cô phải trả giá đắt. Cô sẽ khiến chúng phải nếm trải những gì mà cô đã phải chịu đựng. Duyên siết chặt chiếc USB trong tay, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. Kế hoạch trả thù của cô, bắt đầu từ đây.

Một tin nhắn bí ẩn vừa được gửi đến điện thoại của Duyên: “Gặp tôi ở quán cafe ‘Hòn Gai’ lúc 8 giờ tối mai. Tôi có thông tin về cái chết của Tuấn.”

Ai đã gửi tin nhắn này? Và họ biết gì về cái chết của Tuấn? Duyên biết rằng, cuộc đời cô sẽ không bao giờ còn bình yên nữa.