Tội Lỗi Của Mẹ

Chapter 1 — Tội Lỗi Của Mẹ

Tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên giữa đêm khuya thanh vắng như xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Ngân giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cô vội vã với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, ánh sáng chói lóa từ màn hình khiến cô nheo mắt.

“Alo?” giọng cô khản đặc.

“Ngân, là tôi, ông Tuấn.”

Tim Ngân như ngừng đập. Ông Tuấn? Sao ông ta lại gọi cho cô vào giờ này? Lòng cô trào dâng một dự cảm chẳng lành. Ông Tuấn là cánh tay phải đắc lực của Tân, chồng sắp cưới của cô. Họ là đối tác làm ăn thân thiết, và Ngân không mấy thiện cảm với người đàn ông lọc lõi này.

“Ông Tuấn, có chuyện gì vậy ạ?”

Giọng ông ta trầm thấp, đầy vẻ lo lắng: “Tân… Tân gặp tai nạn rồi. Cậu ấy đang ở bệnh viện Việt Pháp.”

Cả thế giới trước mắt Ngân như sụp đổ. Tai nạn? Tân? Không thể nào! Cô vừa mới gặp anh vào bữa trưa, anh còn hứa sẽ đưa cô đi xem phim vào cuối tuần này. Nước mắt cô trào ra, nghẹn ngào không nói nên lời.

“Tôi… tôi đến ngay.” Cô lắp bắp nói rồi vội vàng cúp máy. Tay chân cô bủn rủn, cố gắng gượng dậy. Cô phải đến bệnh viện, phải nhìn thấy Tân. Anh không thể bỏ cô mà đi được.

Ngân lao ra khỏi căn hộ nhỏ của mình, bắt một chiếc taxi đến bệnh viện Việt Pháp. Suốt quãng đường đi, cô không ngừng cầu nguyện. Cầu cho Tân bình an vô sự, cầu cho tất cả chỉ là một cơn ác mộng.

Khi đến bệnh viện, Ngân vội vã chạy vào phòng cấp cứu. Ông Tuấn đã đứng đợi sẵn ở đó, vẻ mặt ông ta vô cùng căng thẳng.

“Tân… Tân sao rồi ạ?” Ngân hỏi dồn dập.

Ông Tuấn thở dài, lắc đầu: “Tình hình không khả quan lắm. Cậu ấy bị chấn thương sọ não nghiêm trọng. Các bác sĩ đang cố gắng hết sức.”

Ngân khuỵu xuống, nước mắt giàn giụa. Cô không thể tin được chuyện này lại xảy ra với Tân. Anh là tất cả đối với cô, là người đàn ông mà cô yêu thương nhất trên đời. Họ đã cùng nhau trải qua bao khó khăn, cùng nhau xây dựng một tương lai tươi sáng. Vậy mà giờ đây, tương lai ấy lại trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết.

Đêm đó, Ngân thức trắng đêm ở bệnh viện, chờ đợi tin tức của Tân. Cô cầu nguyện, khóc lóc, van xin ông trời hãy cứu lấy anh. Nhưng thời gian vẫn cứ trôi đi một cách tàn nhẫn, không một tia hy vọng.

Sáng hôm sau, bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu với vẻ mặt buồn bã. Ông ta nhìn Ngân, giọng nói trầm trọng:

“Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng… nhưng chúng tôi không thể cứu được cậu Tân. Cậu ấy đã ra đi vào lúc 5 giờ sáng.”

Thế giới của Ngân sụp đổ hoàn toàn. Tân đã chết. Người đàn ông cô yêu thương đã mãi mãi rời xa cô. Cô gào khóc thảm thiết, ôm lấy ông Tuấn, không thể tin được vào sự thật phũ phàng này.

Tang lễ của Tân diễn ra trong bầu không khí u buồn và tang tóc. Ngân như một cái xác không hồn, lờ đờ đi lại giữa những vòng hoa và tiếng khóc than. Cô không còn cảm nhận được bất cứ điều gì, ngoài nỗi đau mất mát quá lớn.

Sau tang lễ, Ngân trở về căn hộ nhỏ của mình. Căn phòng trống trải, lạnh lẽo như chính trái tim cô lúc này. Cô ngã gục xuống giường, khóc nấc lên. Cô không biết mình sẽ phải sống tiếp như thế nào khi không có Tân bên cạnh.

Vài tuần sau, Ngân phát hiện ra mình có thai. Cái thai là kết quả của đêm tân hôn ngọt ngào giữa cô và Tân. Một giọt máu bé nhỏ đang lớn dần trong bụng cô, mang theo hy vọng và tình yêu mà Tân đã để lại.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi Ngân nhận được một cuộc gọi từ ông Tuấn. Ông ta hẹn cô đến một quán cà phê vắng vẻ, vẻ mặt đầy bí ẩn.

“Ngân, tôi có một chuyện quan trọng cần nói với cô.” Ông Tuấn nói, giọng điệu khác hẳn ngày trước.

“Chuyện gì vậy ạ?” Ngân hỏi, lòng đầy lo lắng.

Ông Tuấn nhìn cô chằm chằm, rồi bất ngờ nói:

“Tân… Tân không phải là người tốt đẹp như cô vẫn nghĩ đâu. Cậu ấy… cậu ấy đã lừa dối cô.”

“Ông… ông nói gì vậy?” Ngân sững sờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tân đã gây ra rất nhiều chuyện xấu. Và bây giờ… cô cũng sẽ phải chịu trách nhiệm cho những việc làm của cậu ấy.” Ông Tuấn nói, ánh mắt lạnh lùng.

“Trách nhiệm? Trách nhiệm gì chứ?” Ngân hoảng sợ hỏi.

Ông Tuấn nhếch mép cười khẩy: “Cô sẽ biết thôi. Nhưng trước hết, cô cần phải biết… đứa bé trong bụng cô… không thuộc về Tân.”