Giọt Máu Bên Lề
Chapter 1 — Giọt Máu Bên Lề
Tiếng chuông điện thoại chói tai xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Cô vội vã với lấy chiếc điện thoại, màn hình nhấp nháy tên một số lạ.
"Alo?" giọng cô run run.
"Anh, là tôi, Anh Tuấn đây." Âm thanh trầm ấm quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia, nhưng sao hôm nay nghe xót xa đến vậy.
Tim Anh như ngừng đập. Anh Tuấn? Sau năm năm anh ta đột nhiên gọi lại cho cô? Bao nhiêu ký ức, bao nhiêu đau khổ ùa về, nhấn chìm cô trong biển nước mắt.
"Anh Tuấn… Anh… Anh gọi cho tôi có chuyện gì?" Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự thật là cả cơ thể cô đang run lên bần bật.
"Tôi… Tôi sắp kết hôn." Anh Tuấn nói, giọng anh ta có chút do dự.
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Anh. Cô im lặng, không thể thốt nên lời. Kết hôn? Anh ta kết hôn với ai? Có phải với cô tiểu thư con nhà giàu mà năm xưa anh ta đã bỏ rơi cô để theo đuổi hay không?
"Anh, tôi biết năm xưa tôi đã làm tổn thương em rất nhiều. Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn em biết…" Anh Tuấn ngập ngừng.
"Biết cái gì? Anh muốn tôi biết cái gì? Anh muốn tôi chúc phúc cho anh sao? Hay anh muốn tôi đau khổ đến chết đi sống lại một lần nữa?" Anh không kìm được mà gào lên, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt.
"Không… Không phải vậy." Anh Tuấn vội vàng nói. "Tôi chỉ muốn em biết… Tôi biết em đã sinh con của tôi."
Anh chết lặng. Làm sao anh ta biết? Bí mật mà cô đã chôn giấu suốt năm năm qua, bí mật mà cô đã cố gắng bảo vệ bằng cả mạng sống của mình, làm sao anh ta biết được?
"Anh… Anh nói gì vậy? Tôi không hiểu." Cô cố gắng chối bỏ, nhưng giọng nói đã phản bội cô, nó run rẩy đến đáng thương.
"Đừng chối nữa Anh. Tôi đã biết hết rồi. Mẹ tôi đã thuê người điều tra em. Tôi biết thằng bé tên là Minh, năm nay năm tuổi." Anh Tuấn nói, giọng anh ta trở nên lạnh lùng.
Anh gục ngã. Tất cả đã sụp đổ. Bí mật lớn nhất đời cô đã bị phơi bày. Cuộc sống bình yên mà cô đã cố gắng xây dựng cho Minh, cho cả hai mẹ con, giờ đây có nguy cơ tan vỡ.
"Anh muốn gì?" Cô hỏi, giọng cô khàn đặc.
"Tôi muốn… Tôi muốn gặp Minh. Tôi muốn nhận con." Anh Tuấn đáp.
Anh ôm chặt chiếc điện thoại, trái tim cô đau đớn tột cùng. Anh ta muốn nhận con? Sau năm năm anh ta biến mất không một lời giải thích, bây giờ anh ta lại muốn giành con của cô? Cô sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.
"Không bao giờ! Anh đừng hòng chạm vào con trai tôi!" Cô hét lên.
"Anh, đừng ép tôi phải dùng đến biện pháp mạnh. Tôi là bố của thằng bé, tôi có quyền được gặp con. Nếu em không tự nguyện, tôi sẽ nhờ đến pháp luật." Anh Tuấn nói, giọng anh ta đầy đe dọa.
Anh cúp máy, ném chiếc điện thoại xuống giường. Cô ôm mặt khóc nức nở. Cuộc đời cô, sao lại éo le đến như vậy? Tại sao Anh Tuấn lại quay trở lại? Tại sao anh ta lại muốn phá tan cuộc sống của cô và Minh?
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân nhỏ bé tiến lại gần. Minh, con trai yêu quý của cô, đang đứng trước cửa phòng, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn cô.
"Mẹ ơi, mẹ sao vậy? Mẹ khóc à?" Minh hỏi, giọng thằng bé đầy lo lắng.
Anh vội vàng lau nước mắt, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Cô chạy đến ôm chặt Minh vào lòng.
"Không sao đâu con trai. Mẹ không sao cả." Cô nói, nhưng trong lòng cô, một cơn bão tố đang gào thét.
Cô biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Và cô, sẽ phải làm tất cả để bảo vệ con trai mình, dù phải trả bất cứ giá nào. Nhưng cô không ngờ rằng, ngay sáng hôm sau, khi cô vừa mở cửa, trước mắt cô là một người đàn ông lạ mặt, ăn mặc lịch sự, trên tay cầm một tờ giấy. Anh ta nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng và nói:
"Cô là Anh phải không? Tôi là luật sư của ông Anh Tuấn. Đây là giấy triệu tập của tòa án. Ông Anh Tuấn yêu cầu được quyền nuôi dưỡng bé Minh."