Lời Hứa Của Kẻ Phản Bội
Chapter 1 — Lời Hứa Của Kẻ Phản Bội
Tiếng súng xé tan màn đêm tĩnh mịch của Sài Gòn. Máu bắn tung tóe lên chiếc váy lụa đỏ tôi vừa mới mặc, nhuộm nó thành một thứ màu ghê rợn. Không, đây không phải máu của tôi. Đây là máu của ba.
Tôi, Bích Trâm, lớn lên trong nhung lụa, được bao bọc khỏi mọi hiểm nguy. Ba tôi, ông trùm Hà Hải, luôn muốn tôi có một cuộc sống bình yên, tránh xa khỏi thế giới ngầm đầy rẫy bạo lực và máu me này. Nhưng đêm nay, tất cả đã thay đổi. Đêm nay, tôi tận mắt chứng kiến ba mình ngã xuống, trở thành nạn nhân của một cuộc chiến tranh giành quyền lực.
"Phương, chạy đi!" Ba tôi hét lên, giọng ông yếu ớt nhưng vẫn đầy vẻ lo lắng. Tôi không muốn rời đi, tôi muốn ở lại bên cạnh ba, nhưng tôi biết ông nói đúng. Nếu tôi ở lại, tôi cũng sẽ chết. Tôi phải sống, tôi phải trả thù cho ba.
Tôi lao ra khỏi biệt thự, chạy trốn vào bóng tối. Tiếng súng vẫn vang lên phía sau, nhưng tôi không dám ngoái đầu lại. Tôi chạy, chạy mãi, cho đến khi đến được một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm thấp. Tôi ngã khuỵu xuống, ôm mặt khóc nức nở.
Cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Từ một tiểu thư được cưng chiều, tôi trở thành một kẻ mồ côi, một con mồi bị truy đuổi. Tôi không biết phải làm gì, đi đâu, hay tin tưởng ai. Nhưng tôi biết một điều: tôi sẽ không để yên cho những kẻ đã giết ba tôi. Tôi sẽ trả thù.
Một bàn tay lạnh lẽo chạm vào vai tôi. Tôi giật mình quay lại, và ánh mắt tôi chạm vào một đôi mắt đen sâu thẳm. Một người đàn ông cao lớn, mặc vest đen, đứng trước mặt tôi. Khuôn mặt anh ta lạnh lùng và vô cảm, nhưng tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh đáng sợ tỏa ra từ anh ta.
"Cô là Bích Trâm?" Anh ta hỏi, giọng trầm khàn. Tôi gật đầu, không nói nên lời. "Tôi là Minh Hoàng. Ba cô đã nhờ tôi bảo vệ cô." Anh ta nói tiếp, rồi đưa tay ra. "Đi theo tôi."
Tôi nhìn bàn tay anh ta, do dự. Tôi không biết có nên tin anh ta hay không. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi đưa tay ra, nắm lấy bàn tay anh ta. Bàn tay anh ta lạnh như băng, nhưng tôi cảm thấy một tia hy vọng le lói trong tim. Liệu Minh Hoàng có thực sự là người mà ba tôi tin tưởng? Hay anh ta cũng chỉ là một con sói đội lốt cừu, chờ đợi để nuốt chửng tôi?
Khi tôi vừa đặt chân lên chiếc xe hơi đen bóng của Minh Hoàng, một tin nhắn bí ẩn lóe lên trên điện thoại của anh ta: "Cô ta không được sống sót."