Dưới Lớp Mặt Nạ Hoa Trà

Chapter 1 — Dưới Lớp Mặt Nạ Hoa Trà

Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, kéo tôi về thực tại nghiệt ngã. Màn hình nhấp nháy tên người gọi: "Mẹ". Chỉ một từ đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến tim tôi thắt lại, một dự cảm chẳng lành len lỏi trong tâm trí.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân trước khi bắt máy. "Dạ, con nghe đây mẹ."

"Hà... con... con mau về nhà đi con. Ba... ba con..." Giọng mẹ nghẹn ngào, đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc nghẹn. Tôi nghe rõ tiếng bà đang cố gắng kìm nén để không bật khóc thành tiếng.

"Ba làm sao hả mẹ? Mẹ nói rõ cho con biết đi!" Tôi hoảng hốt, vội vàng hỏi dồn. Ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Ba tôi, người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường nhất trong cuộc đời tôi, sao có thể xảy ra chuyện gì được?

"Ba... ba con bị tai biến rồi... đang cấp cứu ở bệnh viện..." Câu nói của mẹ như sét đánh ngang tai, khiến tôi choáng váng, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Tai biến? Ba tôi, người vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn mấy hôm trước, giờ lại đang nằm trong phòng cấp cứu vì tai biến?

Tôi vội vã cúp máy, lao ra khỏi căn hộ nhỏ của mình ở khu tập thể cũ kỹ. Hà Nội về đêm vẫn ồn ào, náo nhiệt như thường lệ, nhưng trong mắt tôi, mọi thứ trở nên mờ nhạt, vô nghĩa. Tôi bắt một chiếc taxi, liên tục thúc giục tài xế chạy nhanh hơn. Trong đầu tôi chỉ còn hình ảnh ba, nụ cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp của ba.

Suốt quãng đường đến bệnh viện, tôi không ngừng cầu nguyện. Cầu xin ông trời hãy phù hộ cho ba tôi bình an, tai qua nạn khỏi. Ba là tất cả đối với tôi, là người thân duy nhất còn lại của tôi trên đời này. Mẹ tôi mất sớm, ba một mình gồng gánh nuôi tôi khôn lớn. Tình thương ba dành cho tôi lớn lao đến mức không gì có thể sánh bằng.

Khi tôi đến bệnh viện, mẹ đã ngồi đợi ở hành lang phòng cấp cứu. Gương mặt bà hốc hác, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều. Nhìn thấy tôi, bà vội vàng đứng dậy, ôm chầm lấy tôi, khóc nấc lên.

"Hà ơi... ba con..." Mẹ không nói hết câu, nhưng tôi hiểu. Tình hình của ba không tốt.

"Ba sao rồi mẹ? Bác sĩ nói sao?" Tôi run rẩy hỏi.

"Bác sĩ nói... ba con bị nặng lắm... phải phẫu thuật gấp... nhưng... nhưng chi phí phẫu thuật lớn quá... mẹ... mẹ không biết phải làm sao..." Mẹ ôm mặt khóc nức nở. Nghe mẹ nói, tôi như rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.

Chi phí phẫu thuật lớn? Tôi biết gia cảnh mình thế nào. Hai ba con sống dựa vào đồng lương hưu ít ỏi của ba. Số tiền tiết kiệm chẳng đáng là bao, làm sao có thể đủ để chi trả cho ca phẫu thuật lớn như vậy?

Tôi cố gắng trấn an mẹ, rồi tìm đến bác sĩ để hỏi thăm tình hình của ba. Bác sĩ lắc đầu ngao ngán. Ông nói ba tôi bị xuất huyết não nghiêm trọng, cần phải phẫu thuật ngay lập tức. Nếu không, tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.

"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng khả năng thành công không cao..." Bác sĩ nói.

Tôi chết lặng. Khả năng thành công không cao? Vậy chẳng phải là ba tôi đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết hay sao?

Tôi quay trở lại chỗ mẹ đang ngồi đợi. Nhìn gương mặt tiều tụy, hốc hác của mẹ, tôi không cầm được nước mắt. Tôi phải làm gì đây? Làm sao để cứu ba tôi?

Tôi biết mình không còn nhiều thời gian. Tôi phải tìm mọi cách để có tiền phẫu thuật cho ba. Nhưng tôi phải bắt đầu từ đâu? Vay mượn bạn bè? Bán nhà? Tất cả đều không khả thi. Số tiền cần quá lớn, tôi không biết phải xoay sở thế nào.

Trong lúc tôi đang tuyệt vọng nhất, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Một ý nghĩ điên rồ, nguy hiểm, nhưng có lẽ là hy vọng duy nhất của tôi. Tôi nhớ đến Thanh, người đàn ông giàu có, quyền lực, và... cũng là người tôi đã từng yêu.

Thanh là con trai của một gia đình danh giá, giàu có bậc nhất Hà Nội. Chúng tôi đã từng có một mối tình đẹp, lãng mạn thời sinh viên. Nhưng rồi, vì sự phản đối của gia đình anh, vì những khác biệt về địa vị xã hội, chúng tôi đã phải chia tay.

Tôi đã cố gắng quên anh, cố gắng xây dựng một cuộc sống mới. Nhưng hình bóng anh vẫn luôn ám ảnh tôi. Tôi biết Thanh vẫn còn yêu tôi. Tôi đã nhìn thấy điều đó trong mắt anh, mỗi khi chúng tôi vô tình gặp nhau ở đâu đó.

Liệu tôi có thể tìm đến anh, cầu xin anh giúp đỡ? Liệu anh có chấp nhận giúp tôi, dù chúng tôi đã chia tay? Và... liệu tôi có thể chấp nhận đánh đổi tất cả, kể cả lòng tự trọng của mình, để cứu ba tôi?

Tôi biết, nếu tôi tìm đến Thanh, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản. Mối quan hệ giữa tôi và anh sẽ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Tôi sẽ phải đối mặt với những ánh mắt dò xét, những lời đàm tiếu, những định kiến xã hội. Nhưng... tôi còn lựa chọn nào khác?

Tôi nhìn mẹ, nhìn gương mặt khắc khổ, đầy lo âu của bà. Tôi biết, tôi phải làm tất cả những gì có thể để cứu ba tôi. Dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.

Tôi lấy điện thoại ra, tìm số của Thanh. Bàn tay tôi run rẩy khi bấm số. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Alo... Thanh à..." Tôi cất tiếng, giọng nói khẽ run.

"Hà? Là em phải không?" Giọng Thanh vang lên ở đầu dây bên kia, có chút ngạc nhiên, có chút vui mừng.

"Em... em có chuyện muốn nhờ anh giúp..." Tôi nói, giọng nghẹn ngào.

"Chuyện gì vậy em? Em cứ nói đi." Thanh đáp, giọng đầy lo lắng.

Tôi kể cho anh nghe về tình hình của ba tôi, về việc tôi cần tiền phẫu thuật gấp. Tôi không giấu giếm bất cứ điều gì. Tôi nói hết tất cả những lo lắng, sợ hãi của mình.

Thanh im lặng một lúc. Rồi anh nói:

"Anh sẽ giúp em. Đừng lo lắng. Anh sẽ lo mọi chuyện." Giọng anh kiên quyết, chắc chắn.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác như một gánh nặng lớn vừa được trút bỏ. Nhưng... tôi cũng biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.

"Nhưng... em không biết phải trả ơn anh thế nào..." Tôi nói, giọng đầy biết ơn.

"Em không cần phải trả ơn anh. Anh giúp em vì anh muốn giúp em thôi." Thanh đáp.

"Nhưng..." Tôi định nói gì đó, nhưng Thanh đã cắt lời.

"Ngày mai, em đến gặp anh ở Royal Hotel, phòng 202. Chúng ta sẽ bàn bạc cụ thể hơn." Thanh nói rồi cúp máy.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay. Royal Hotel, phòng 202... Một địa điểm hẹn gặp đầy ám muội. Tôi biết, Thanh không chỉ đơn thuần muốn giúp tôi. Anh muốn nhiều hơn thế. Và... tôi cũng biết, tôi sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho sự giúp đỡ này.

Đêm đó, tôi không thể nào chợp mắt được. Trong đầu tôi là những suy nghĩ hỗn loạn, những lo lắng, sợ hãi. Tôi biết, ngày mai, cuộc đời tôi sẽ bước sang một trang mới. Một trang sách đầy bí mật và nguy hiểm.

Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện để thăm ba. Ba vẫn còn hôn mê, nằm bất động trên giường bệnh. Nhìn ba, tôi không cầm được nước mắt. Tôi thầm hứa với lòng mình, dù có phải làm bất cứ điều gì, tôi cũng sẽ cứu ba.

Sau khi thăm ba, tôi đến Royal Hotel. Tim tôi đập thình thịch khi đứng trước cửa phòng 202. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa.

Cánh cửa mở ra. Thanh đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt đầy yêu thương và... dục vọng. Anh kéo tôi vào phòng, đóng sầm cửa lại.

"Em đến rồi à? Anh đã đợi em rất lâu rồi đấy." Thanh nói, giọng khàn khàn.

Tôi nhìn anh, không nói gì. Tôi biết, giờ phút này, tôi đã chính thức bước vào một thế giới đầy cạm bẫy và cám dỗ. Một thế giới mà tôi không bao giờ ngờ tới. Và tôi cũng biết, tôi sẽ không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa.

Thanh tiến lại gần tôi, ôm tôi vào lòng. Tôi không phản kháng. Tôi biết, đây là cái giá mà tôi phải trả. Cái giá để cứu ba tôi.

Nhưng khi Thanh bắt đầu hôn tôi, một cảm giác ghê tởm trào dâng trong lòng tôi. Tôi đẩy anh ra, lắc đầu.

"Em xin lỗi... em không thể..." Tôi nói, giọng nghẹn ngào.

Thanh nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên, thất vọng. Anh không hiểu tại sao tôi lại từ chối anh. Anh không hiểu rằng, dù tôi có yêu anh đến đâu, tôi cũng không thể chấp nhận việc bán rẻ bản thân mình.

"Vậy... em muốn gì?" Thanh hỏi, giọng lạnh lùng.

Tôi nhìn anh, quyết tâm nói ra điều mà tôi đã suy nghĩ suốt đêm qua.

"Em muốn một hợp đồng." Tôi nói.

Thanh nhíu mày, không hiểu ý tôi.

"Một hợp đồng... để em trả nợ cho anh. Một hợp đồng... ràng buộc giữa em và anh. Một hợp đồng... mà trong đó, em sẽ làm mọi thứ anh muốn... ngoại trừ... tình yêu."

Thanh nhìn tôi, ánh mắt đầy suy tư. Rồi anh mỉm cười.

"Được thôi. Anh đồng ý." Thanh nói. "Nhưng em có chắc là em sẽ không hối hận không? Bởi vì một khi em đã bước vào thế giới của anh, em sẽ không bao giờ có thể thoát ra được nữa đâu."

Tôi nhìn thẳng vào mắt Thanh, trả lời:

"Em không hối hận."

Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng mình đang nói dối. Tôi đã hối hận ngay từ giây phút đầu tiên. Nhưng tôi không còn đường lui. Tôi đã tự mình đặt mình vào một tình thế nguy hiểm, và tôi phải chấp nhận đối mặt với nó.

Thanh lấy ra một tờ giấy từ trong ngăn kéo, đặt lên bàn. Anh đưa cho tôi một cây bút.

"Hãy viết ra những điều em muốn. Và anh sẽ thêm vào những điều anh muốn." Thanh nói.

Tôi cầm lấy cây bút, run rẩy viết những dòng đầu tiên. Những dòng chữ định mệnh, sẽ thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Khi tôi ngước lên, Thanh đang nhìn tôi với ánh mắt đầy thích thú. Anh ta biết rằng, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu. Và tôi, con rối trong tay anh ta, sẽ phải nhảy múa theo điệu nhạc mà anh ta tạo ra. Nhưng điều tôi không hề biết, là phía sau vẻ ngoài hào nhoáng của Thanh, ẩn chứa một bí mật đen tối, có thể phá hủy tất cả mọi thứ...

Ngay khi tôi vừa đặt bút ký vào bản hợp đồng, điện thoại của Thanh reo lên. Anh nhấc máy, vẻ mặt thay đổi hoàn toàn. Giọng anh trở nên lạnh lùng, sắc bén.

"Cái gì? Anh ta đã tỉnh lại rồi sao?" Thanh nói, mắt nhìn thẳng vào tôi, một nụ cười kỳ lạ nở trên môi. "Được. Tôi sẽ đến ngay." Anh cúp máy, quay sang nhìn tôi, giọng nói đầy bí ẩn: "Có vẻ như... trò chơi của chúng ta vừa có thêm một nhân vật mới rồi, Hà ạ. Và nhân vật này... sẽ khiến em phải bất ngờ đấy."

Anh ta bước nhanh ra khỏi phòng, bỏ lại tôi một mình với những câu hỏi không lời. Ai đã tỉnh lại? Tại sao Thanh lại có vẻ lo lắng như vậy? Và nhân vật mới này... có liên quan gì đến tôi?

Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một điềm báo chẳng lành. Tôi biết, cuộc đời tôi sắp sửa trải qua một cơn sóng lớn. Một cơn sóng có thể cuốn trôi tất cả mọi thứ, kể cả tình yêu và hy vọng cuối cùng của tôi...