Cánh Hoa Tàn Trên Mộ Tình
Chapter 1 — Cánh Hoa Tàn Trên Mộ Tình
Tiếng chuông gió leng keng vang lên, hòa lẫn vào tiếng thở dài não nề của Hà. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh cưới trên bàn thờ. Anh, người đàn ông cô yêu hơn cả sinh mệnh, giờ chỉ còn là một nụ cười hiền hậu trên bức ảnh trắng đen.
Hà gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm lớp gỗ sơn mài. Ba tháng. Ba tháng kể từ ngày anh ra đi, bỏ lại cô một mình đối diện với cuộc đời đầy rẫy những khó khăn và sự thật nghiệt ngã. Cuộc hôn nhân của cô, vốn dĩ đã là một sai lầm, nay lại càng trở nên bi kịch hơn bao giờ hết.
Cô và Đức yêu nhau từ thời sinh viên. Tình yêu của họ đẹp như một câu chuyện cổ tích, trong sáng và đầy mơ mộng. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng. Đức là con trai duy nhất của một gia đình giàu có và quyền lực, còn Hà chỉ là một cô gái mồ côi, lớn lên trong nghèo khó. Mẹ Đức, bà Lan, kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân của họ. Bà cho rằng Hà không xứng với con trai mình, rằng cô chỉ muốn đào mỏ, lợi dụng gia đình bà để đổi đời.
Bất chấp sự phản đối của mẹ, Đức vẫn quyết tâm cưới Hà. Anh nói rằng anh yêu cô thật lòng, rằng anh sẽ bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió. Họ đã có một đám cưới ấm cúng, giản dị, chỉ có bạn bè thân thiết và những người yêu thương họ thật lòng tham dự. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Chỉ sau vài tháng kết hôn, Đức bị tai nạn giao thông và qua đời.
Cái chết của Đức khiến Hà suy sụp hoàn toàn. Cô mất đi người mình yêu thương nhất, mất đi chỗ dựa duy nhất trong cuộc đời. Nhưng nỗi đau của cô chưa dừng lại ở đó. Sau khi Đức qua đời, bà Lan bắt đầu tìm mọi cách để hành hạ và đuổi cô ra khỏi nhà. Bà ta đổ mọi tội lỗi lên đầu Hà, cho rằng chính cô là người đã mang đến vận rủi cho gia đình họ, rằng cô đã giết chết con trai bà.
"Cô là đồ sao chổi! Chính cô đã hại chết Đức! Nếu không có cô, con trai tôi đã không chết!" - Bà Lan gào thét vào mặt Hà trong tang lễ của Đức, trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Hà chỉ biết cúi đầu im lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô không thể cãi lại, vì cô biết rằng trong mắt bà Lan, cô mãi mãi là kẻ tội đồ.
Kể từ đó, cuộc sống của Hà trong căn biệt thự xa hoa trở thành một địa ngục trần gian. Bà Lan không cho cô một ngày yên ổn. Bà ta sai người theo dõi cô, kiểm soát mọi hành động của cô. Bà ta cắt hết mọi khoản chi tiêu của cô, khiến cô sống trong cảnh túng thiếu. Bà ta còn tìm mọi cách để bôi nhọ danh dự của cô, tung tin đồn thất thiệt về cô khắp nơi.
Hà cố gắng chịu đựng tất cả, vì cô muốn giữ lại những kỷ niệm về Đức. Cô muốn ở lại căn nhà này, nơi mà cô và anh đã từng có những ngày tháng hạnh phúc. Nhưng sự chịu đựng của con người cũng có giới hạn. Một ngày nọ, bà Lan gọi Hà đến phòng làm việc và đưa cho cô một tờ giấy.
"Đây là đơn ly hôn. Cô ký vào đi rồi biến khỏi cái nhà này ngay lập tức!" - Bà Lan nói, giọng lạnh tanh.
Hà run rẩy cầm lấy tờ giấy. Cô nhìn vào những dòng chữ vô hồn, cảm thấy như có ai đó vừa đâm một nhát dao vào tim mình. Cô không muốn ly hôn. Cô vẫn còn yêu Đức, dù anh đã không còn trên cõi đời này. Cô muốn giữ lại danh nghĩa là vợ của anh, để tưởng nhớ về anh.
"Tôi... tôi không muốn ly hôn." - Hà nói, giọng nghẹn ngào.
Bà Lan cười khẩy. "Cô nghĩ cô có quyền lựa chọn sao? Tôi cho cô biết, từ nay về sau, cô không còn là người nhà họ Trần nữa. Cô chỉ là một con chó hoang lạc loài, không ai cần đến. Ký vào đi, hoặc tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!"
Hà cắn chặt môi, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt. Cô biết rằng cô không có cách nào chống lại bà Lan. Bà ta quá giàu có và quyền lực, còn cô chỉ là một cô gái mồ côi, không có ai để nương tựa. Cô đành phải chấp nhận số phận.
Nhưng trước khi cô kịp đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn, cánh cửa phòng làm việc đột ngột mở ra. Một người đàn ông bước vào. Đó là Quang, em trai của Đức. Anh ta nhìn Hà với ánh mắt đầy phức tạp.
"Mẹ đang làm gì vậy?" - Quang hỏi, giọng nghiêm nghị. Anh tiến lại gần Hà, giật lấy tờ đơn ly hôn trên tay cô và xé nát nó trước mặt bà Lan.
Bà Lan tức giận quát lên: "Quang! Con làm cái trò gì vậy? Đây là chuyện của mẹ, con đừng có xen vào!"
Quang không đáp lời bà Lan. Anh quay sang nhìn Hà, ánh mắt anh dịu dàng hơn bao giờ hết. "Chị dâu, chị đừng lo. Có em ở đây, em sẽ không để ai làm hại chị." Anh nắm lấy tay Hà, kéo cô ra khỏi phòng làm việc, bỏ lại bà Lan đang tức giận đến tím mặt. Nhưng ánh mắt Hà không khỏi bàng hoàng khi thấy Quang xé tờ đơn. Liệu đây có phải là sự giúp đỡ, hay một cạm bẫy khác đang chờ đợi cô?
Khi cả hai ra đến vườn, Quang nhìn thẳng vào mắt Hà và nói, "Chị Hà, em biết mọi chuyện không dễ dàng cho chị. Đức mất, em cũng rất đau lòng. Nhưng em hứa với chị, em sẽ bảo vệ chị, thay anh ấy." Câu nói ấy vừa dứt, anh ôm chầm lấy Hà, siết chặt cô vào lòng. Trong khoảnh khắc ấy, Hà cảm thấy có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô không biết mình nên làm gì, nên nghĩ gì. Cô chỉ biết rằng, vòng tay của Quang, ấm áp và mạnh mẽ, khiến cô cảm thấy an toàn, nhưng cũng vô cùng tội lỗi. Bởi vì anh, là em trai của chồng cô.
Sự thật là, trước đây, Quang luôn giữ một khoảng cách nhất định với Hà, ra vẻ lạnh lùng và xa cách. Anh ta thường xuyên đi công tác xa nhà, ít khi xuất hiện trong những bữa cơm gia đình. Hà luôn nghĩ rằng Quang không thích cô, có lẽ vì cô không xứng với anh trai anh ta. Nhưng giờ đây, thái độ của Quang đã thay đổi hoàn toàn. Anh ta trở nên quan tâm đến cô hơn, ân cần với cô hơn. Anh ta luôn tìm cách để giúp đỡ cô, bảo vệ cô khỏi những tủi nhục mà bà Lan gây ra.
Một buổi tối, khi Hà đang dọn dẹp phòng khách, Quang bước vào. Anh ta nhìn cô với ánh mắt đầy tâm sự. "Chị Hà, em có chuyện muốn nói với chị." Anh ta ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: "Em... em biết rằng điều này có thể rất đường đột, nhưng em không thể giữ trong lòng mãi được. Em... em yêu chị." Hà sững sờ, đánh rơi chiếc khăn lau xuống đất. Cô không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Quang, em trai của chồng cô, nói rằng anh ta yêu cô? Điều này là không thể nào!
"Anh... anh đang nói gì vậy?" - Hà lắp bắp.
Quang tiến lại gần cô, nắm lấy tay cô. "Em biết rằng chị sẽ khó tin, nhưng đó là sự thật. Em đã yêu chị từ rất lâu rồi, ngay từ lần đầu tiên em gặp chị. Nhưng vì chị là vợ của anh trai em, nên em đã cố gắng kìm nén tình cảm của mình. Nhưng giờ thì anh ấy đã không còn nữa... Em không muốn tiếp tục sống trong dối trá nữa. Em muốn chị biết rằng em yêu chị thật lòng." Anh ta ghì chặt lấy tay Hà, ánh mắt van nài.
Trước khi Hà kịp phản ứng, Quang cúi xuống và hôn cô. Một nụ hôn vụng về nhưng đầy đam mê. Hà bàng hoàng, cố gắng đẩy Quang ra nhưng không thể. Cô cảm thấy tội lỗi, xấu hổ và sợ hãi. Cô không thể phản bội lại Đức, dù anh đã không còn nữa. Nhưng đồng thời, cô cũng không thể phủ nhận rằng, trong lòng cô cũng có một chút rung động trước Quang.
"Đừng... đừng làm như vậy. Em là em trai của Đức." - Hà nói, giọng run rẩy.
Quang buông cô ra, ánh mắt anh ta chứa đầy đau khổ. "Em biết. Em biết tất cả. Nhưng em không thể kìm lòng được. Xin chị, hãy cho em một cơ hội. Hãy cho chúng ta một cơ hội." Anh ta ôm mặt chạy ra khỏi phòng, bỏ lại Hà một mình với những cảm xúc hỗn độn.
Đêm đó, Hà không thể ngủ được. Cô trằn trọc suốt đêm, suy nghĩ về những lời nói và hành động của Quang. Cô tự hỏi liệu mình có nên cho anh ta một cơ hội hay không. Liệu cô có thể yêu một người đàn ông khác sau khi đã mất Đức hay không. Liệu xã hội có chấp nhận mối quan hệ loạn luân này hay không. Hàng ngàn câu hỏi cứ xoay vòng trong đầu cô, khiến cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi và bế tắc.
Sáng hôm sau, Hà quyết định tránh mặt Quang. Cô không muốn gặp anh ta, không muốn phải đối diện với những cảm xúc rối bời của mình. Cô trốn trong phòng cả ngày, không ăn uống gì. Đến chiều, cô nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô biết đó là Quang, nhưng cô không mở cửa.
"Chị Hà, em biết chị đang ở trong đó. Xin chị hãy mở cửa cho em. Em chỉ muốn nói chuyện với chị thôi." - Quang nói vọng vào, giọng khẩn khoản.
Hà vẫn im lặng, không đáp lời. Cô hy vọng rằng Quang sẽ bỏ cuộc và rời đi. Nhưng anh ta không hề bỏ cuộc. Anh ta tiếp tục gõ cửa và gọi tên cô. Cuối cùng, Hà không thể chịu đựng được nữa. Cô bật khóc.
"Hãy để em yên! Em không muốn gặp anh!" - Cô hét lên.
Ngay lập tức, tiếng gõ cửa dừng lại. Hà tưởng rằng Quang đã bỏ đi, nhưng rồi cô nghe thấy một tiếng động lạ. Cô giật mình nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy Quang đang leo lên ban công phòng cô. Anh ta đang cố gắng trèo vào phòng cô!
"Anh làm gì vậy? Anh điên rồi sao?" - Hà hét lên, hoảng sợ.
Quang không đáp lời cô. Anh ta vẫn tiếp tục leo trèo, bất chấp nguy hiểm. Hà chạy đến mở cửa sổ, cố gắng kéo anh ta vào.
"Anh xuống ngay đi! Nguy hiểm lắm!" - Cô nói, giọng run rẩy.
Quang mỉm cười, nhìn cô với ánh mắt đầy yêu thương. "Em không sao đâu. Miễn là được ở gần chị, em không sợ gì cả." Anh ta với tay nắm lấy tay Hà, kéo cô vào một nụ hôn sâu. Hà không còn sức để chống cự nữa. Cô buông xuôi, để mặc cho Quang hôn mình. Nhưng đúng lúc đó, bà Lan bất ngờ xuất hiện ở hành lang. Bà ta nhìn thấy cảnh tượng này và hét lên một tiếng kinh hoàng.
"Quang! Con đang làm cái gì vậy?" - Bà Lan gào thét, chạy đến chỗ hai người. Bà ta giơ tay tát mạnh vào mặt Quang, khiến anh ta loạng choạng ngã xuống ban công.
Hà hoảng hốt lao đến đỡ Quang, nhưng đã quá muộn. Quang mất thăng bằng và rơi xuống từ tầng hai. Một tiếng động lớn vang lên, khiến cả căn nhà rung chuyển. Hà gào thét tên Quang, chạy xuống dưới nhà. Cô thấy Quang nằm bất động trên nền đất, máu chảy lênh láng. Anh ta đã bất tỉnh.
"Quang! Quang ơi! Tỉnh lại đi!" - Hà ôm lấy Quang, khóc nấc lên. Bà Lan đứng sững sờ, không nói nên lời. Cô ta không ngờ rằng hành động của mình lại gây ra hậu quả nghiêm trọng đến như vậy. Đúng lúc đó, điện thoại của Hà rung lên. Cô nhìn vào màn hình và thấy tên người gọi là... bác sĩ riêng của gia đình. Lòng Hà chợt lạnh toát. Chuyện gì đang xảy ra?