Mưa Tháng Sáu Trên Da Thịt
Chapter 1 — Mưa Tháng Sáu Trên Da Thịt
Tiếng chuông gió khẽ rung, mang theo hương hoa sữa nồng nàn và một nỗi nhớ da diết. Đào ngước mắt nhìn cơn mưa tháng sáu xối xả ngoài hiên, những giọt nước lạnh lẽo vẽ nên một bức tranh buồn bã trên ô cửa kính. Hôm nay là ngày giỗ đầu của mẹ.
Cô rót một tách trà nóng, khói bốc lên nghi ngút, làm mờ đi khuôn mặt thanh tú. Ngồi một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô Hà Nội, Đào cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Ba cô, ông Hải, sau khi mẹ mất đã lao đầu vào công việc, gần như bỏ mặc cô. Bà ngoại, người thân thiết nhất với cô, thì ở tận Huế, cách xa hàng trăm cây số.
Tiếng chuông điện thoại reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Đào. Cô nhìn màn hình, tên người gọi hiện lên: “Lương Phú Quý”. Một thoáng ngập ngừng, cô hít một hơi thật sâu rồi bắt máy.
“Đào à, con đang làm gì đó?” giọng chú Quý ấm áp vang lên.
“Con… con đang ở nhà thôi ạ,” Đào khẽ đáp, giọng có chút run rẩy.
“Hôm nay là ngày giỗ của mẹ con, chú biết. Chú định đến thắp hương cho bác ấy, con có nhà không?”
“Dạ có, con đang ở nhà.” Đào trả lời, tim cô đập nhanh hơn. Lương Phú Quý là bạn thân của ba cô từ thời đại học. Sau khi mẹ mất, chú thường xuyên đến thăm, giúp đỡ hai ba con cô rất nhiều. Đào luôn cảm thấy biết ơn chú, nhưng cũng có một cảm xúc khác, khó gọi tên, trỗi dậy mỗi khi ở gần chú.
“Vậy chú qua liền nhé. Con chuẩn bị gì đó ăn nhẹ đi, chú mua thêm trái cây nữa.”
“Dạ vâng, con biết rồi ạ.” Đào cúp máy, vội vàng chạy vào bếp. Cô mở tủ lạnh, chỉ còn vài quả trứng và ít rau củ. Cô quyết định làm món trứng chiên cuộn rau củ mà mẹ cô hay làm. Mùi thơm của món ăn lan tỏa khắp căn nhà, gợi lại những kỷ niệm êm đềm về mẹ.
Khoảng nửa tiếng sau, tiếng chuông cửa vang lên. Đào lau tay vào tạp dề, hít một hơi sâu rồi ra mở cửa. Lương Phú Quý đứng đó, trên tay cầm một giỏ trái cây lớn. Nụ cười hiền hậu nở trên môi chú khi nhìn thấy cô.
“Đào, con lớn quá rồi, xinh đẹp giống hệt mẹ con,” chú Quý nói, ánh mắt trìu mến nhìn cô.
Đào hơi đỏ mặt, khẽ cúi đầu chào chú. “Chú vào nhà đi ạ.”
Hai chú cháu vào nhà, Đào nhanh chóng bày biện đồ ăn lên bàn thờ. Lương Phú Quý thắp hương, thành kính khấn vái trước di ảnh của mẹ cô. Đào đứng bên cạnh, mắt rưng rưng lệ. Sau khi thắp hương xong, hai người ngồi vào bàn ăn.
“Đào dạo này thế nào? Việc học hành có tốt không?” chú Quý hỏi, giọng quan tâm.
“Dạ, con vẫn ổn ạ. Con đang chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.” Đào đáp, cố gắng tỏ ra bình thường.
“Ba con dạo này bận quá, chú cũng ít gặp. Con nhớ bảo ba giữ gìn sức khỏe nhé.”
“Dạ vâng ạ.”
Bữa cơm diễn ra trong không khí trầm lắng nhưng ấm áp. Đào cảm thấy thoải mái hơn khi có chú Quý bên cạnh. Sau khi ăn xong, hai người cùng nhau dọn dẹp. Khi Đào đang rửa bát, chú Quý đứng tựa vào cửa bếp, nhìn cô chăm chú.
“Đào này,” chú Quý đột nhiên lên tiếng, giọng có chút ngập ngừng.
“Dạ, chú nói đi ạ.” Đào quay lại nhìn chú, tim cô đập thình thịch.
“Thật ra… chú có chuyện muốn nói với con… chuyện này… chú đã suy nghĩ rất nhiều rồi…” Lương Phú Quý tiến lại gần cô, ánh mắt đầy vẻ giằng xé.
“Chuyện gì vậy ạ?” Đào hỏi, giọng run rẩy. Cô cảm thấy có một dự cảm chẳng lành.
Lương Phú Quý nắm lấy tay cô, ánh mắt nhìn sâu vào mắt cô. “Chú… chú yêu con.”
Đào sững sờ, chiếc bát trên tay cô rơi xuống vỡ tan tành. Thời gian như ngừng lại. Cô nhìn chú Quý, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Tình cảm mà cô luôn cố gắng chôn giấu, hóa ra lại là sự thật. Nhưng đây là điều không thể, tuyệt đối không thể. Lương Phú Quý là bạn thân của ba cô, là người mà cô luôn kính trọng. Mối quan hệ này… là cấm kỵ.
Đúng lúc đó, tiếng mở cửa vang lên. Ông Hải, ba của Đào, bước vào nhà.
“Quý, cậu đến chơi à? Đào, hai chú cháu đang làm gì đó?” Ông Hải hỏi, giọng vui vẻ. Ông không hề hay biết, một bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ, có thể phá tan mọi thứ.
Đào và chú Quý nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều chứa đựng sự hoảng loạn và tuyệt vọng.