Trái Tim Lạc Nhịp
Chapter 1 — Trái Tim Lạc Nhịp
Tiếng chuông gió leng keng khẽ ngân nga khi tôi bước vào quán cà phê nhỏ, “Ký Ức,” nơi mà định mệnh nghiệt ngã đã bắt đầu. Hương cà phê sữa đá quen thuộc xộc thẳng vào khứu giác, nhưng hôm nay, nó mang một vị đắng nghẹn, báo hiệu cho những giông bão sắp ập đến.
Tôi là Phương, hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm và đang háo hức chuẩn bị cho năm học đầu tiên tại một trường trung học phổ thông ở Đà Nẵng. Cuộc sống của tôi vốn bình lặng như mặt hồ thu, cho đến khi tôi gặp anh – thầy Hoàng, hiệu trưởng của trường, người đàn ông đã khuấy động mọi thứ trong tôi.
“Phương, con đến rồi à?” giọng mẹ tôi vang lên từ phía sau quầy pha chế. Mẹ tôi là chủ quán cà phê này, một người phụ nữ tần tảo, luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho tôi. Bà luôn tự hào về tôi, đứa con gái ngoan ngoãn, học giỏi và luôn nghe lời.
Tôi tiến đến ôm mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc trên tóc bà. “Dạ, con đến giúp mẹ một chút rồi lát nữa qua trường nhận lớp ạ.”
“Ừ, con cứ tự nhiên. Hôm nay thầy Hoàng cũng sẽ ghé qua quán đó.” Mẹ tôi mỉm cười, ánh mắt lấp lánh.
Thầy Hoàng… Chỉ cần nghe thấy tên anh thôi, tim tôi đã loạn nhịp. Tôi biết, tôi không nên có cảm xúc này. Anh là hiệu trưởng, là người mà tôi phải kính trọng. Hơn nữa, anh còn lớn hơn tôi tận mười tuổi. Khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn, như hai đường thẳng song song không bao giờ chạm vào nhau.
Nhưng trái tim đâu nghe lý trí mách bảo. Kể từ lần đầu tiên gặp anh trong buổi phỏng vấn xin việc, tôi đã bị thu hút bởi vẻ ngoài điềm đạm, đôi mắt sâu thẳm và giọng nói ấm áp của anh. Anh luôn đối xử với tôi ân cần, chu đáo, khiến tôi không thể nào ngừng nghĩ về anh.
Tôi cố gắng xua tan những suy nghĩ miên man trong đầu và bắt đầu lau dọn bàn ghế. Quán cà phê “Ký Ức” tuy nhỏ nhưng lại là nơi lui tới quen thuộc của nhiều người dân Đà Nẵng. Không gian ở đây được trang trí theo phong cách vintage, với những bức tranh cũ kỹ, những chiếc đèn lồng giấy và những chậu cây xanh mát. Mẹ tôi luôn chăm chút cho quán từng chút một, tạo nên một không gian ấm cúng và thân thiện.
Khoảng mười lăm phút sau, tiếng chuông gió lại reo lên, báo hiệu có khách đến. Tôi ngước lên và bắt gặp ánh mắt quen thuộc. Thầy Hoàng.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây đen lịch sự. Vẻ ngoài giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch và cuốn hút. Anh mỉm cười nhìn tôi, nụ cười khiến tim tôi tan chảy.
“Chào Phương,” anh nói, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian yên tĩnh của quán. “Hôm nay em cũng đến giúp mẹ à?”
Tôi vội vàng gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Dạ, em tranh thủ đến phụ mẹ một chút rồi qua trường nhận lớp ạ.”
“Vậy à? Chúc mừng em nhé. Tôi tin em sẽ là một giáo viên giỏi.” Anh nhìn tôi với ánh mắt trìu mến.
“Em cảm ơn thầy.” Tôi lắp bắp, mặt đỏ bừng.
Anh tiến đến ngồi vào một chiếc bàn gần cửa sổ, gọi một ly cà phê đen không đường. Tôi lén nhìn anh, ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt anh. Anh có một chiếc mũi cao, đôi môi mỏng và hàng lông mày rậm. Tất cả tạo nên một vẻ đẹp nam tính khó cưỡng.
Mẹ tôi mang cà phê ra cho anh, hai người nói chuyện rôm rả. Tôi nghe loáng thoáng về việc chuẩn bị cho năm học mới và những dự án phát triển trường. Tôi biết, anh là một người hiệu trưởng tận tâm và luôn hết lòng vì học sinh.
Tôi tiếp tục công việc của mình, nhưng tâm trí tôi hoàn toàn bị anh chiếm giữ. Tôi tự hỏi, liệu anh có biết về tình cảm của tôi không? Liệu anh có cảm thấy điều gì tương tự? Hay tôi chỉ là một cô bé ngốc nghếch đang mơ mộng về một điều không thể?
Buổi sáng trôi qua nhanh chóng. Đến giờ tôi phải đến trường để nhận lớp. Tôi chào tạm biệt mẹ và thầy Hoàng, cố gắng giữ một nụ cười tự nhiên trên môi.
“Tạm biệt em,” thầy Hoàng nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt tôi. “Chiều nay tôi sẽ ghé qua quán, chúng ta sẽ nói chuyện kỹ hơn về công việc ở trường nhé.”
“Dạ…” Tôi lí nhí trả lời, tim tôi đập loạn xạ. Nói chuyện kỹ hơn? Về công việc? Hay về… những điều khác?
Tôi rời khỏi quán cà phê, bước đi trên con đường quen thuộc. Nhưng hôm nay, mọi thứ dường như khác lạ. Ánh nắng chói chang hơn, tiếng chim hót líu lo hơn và cả những dòng xe cộ ồn ào cũng trở nên dễ chịu hơn. Tất cả là vì anh, thầy Hoàng, người đàn ông đã đánh cắp trái tim tôi.
Tại trường trung học phổ thông Nguyễn Du, tôi gặp cô Hà, tổ trưởng tổ văn, một người phụ nữ trung niên hiền lành và tốt bụng. Cô hướng dẫn tôi làm quen với môi trường mới và giới thiệu tôi với các đồng nghiệp. Mọi người đều rất thân thiện và nhiệt tình giúp đỡ tôi.
Tôi được phân công chủ nhiệm lớp 10A2, một lớp học khá ngoan và có thành tích học tập tốt. Tôi rất vui và háo hức được gặp các em học sinh của mình.
Sau buổi họp mặt với các đồng nghiệp, tôi trở về quán cà phê “Ký Ức”. Mẹ tôi đang bận rộn pha chế cho khách. Tôi đến giúp bà một tay.
“Hôm nay con thấy thế nào?” Mẹ tôi hỏi, ánh mắt bà dò xét.
“Dạ, mọi thứ đều ổn ạ. Các thầy cô trong trường rất tốt bụng.” Tôi trả lời.
“Vậy thì tốt. Thầy Hoàng rất quý con đó. Mẹ thấy thầy ấy là một người đàn ông tốt.” Mẹ tôi nói, giọng bà có vẻ hài lòng.
Tôi im lặng, không biết phải trả lời thế nào. Tôi sợ, sợ rằng mẹ sẽ nhận ra tình cảm của tôi dành cho anh. Tôi không muốn làm bà thất vọng.
Đến khoảng sáu giờ chiều, thầy Hoàng đến quán. Anh vẫn mặc bộ quần áo lúc sáng, nhưng trông anh có vẻ mệt mỏi hơn.
“Chào thầy,” tôi nói, cố gắng giữ giọng bình thường.
“Chào Phương,” anh mỉm cười. “Hôm nay em vất vả rồi.”
“Dạ không sao ạ. Em quen rồi.” Tôi đáp.
Anh ngồi xuống bàn, gọi một ly trà đá. Mẹ tôi mang trà ra cho anh và quay sang nói với tôi:
“Phương, con ra ngoài mua cho mẹ ít đồ nhé. Mẹ bận quá không đi được.”
Tôi hiểu ý mẹ. Bà muốn tạo không gian riêng cho tôi và thầy Hoàng. Tôi gật đầu và đi ra ngoài.
Khi tôi trở về, tôi thấy thầy Hoàng đang đứng trước cửa quán, vẻ mặt lo lắng.
“Phương,” anh gọi, giọng anh run run. “Mẹ em… mẹ em bị ngất rồi!”
Tôi chết lặng. Mẹ ngất? Chuyện gì đã xảy ra?