Dao Sắc Dưới Ánh Nến
Chapter 1 — Dao Sắc Dưới Ánh Nến
Tiếng súng xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Sài Gòn. Máu bắn tung tóe lên chiếc váy lụa trắng tinh khôi, nhuộm đỏ cả một góc vườn ngọc lan. Tôi, Hà, hai mươi tuổi, đứng chôn chân tại chỗ, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng mà lẽ ra không bao giờ nên xảy ra.
Ba tôi, ông trùm Hà Bá khét tiếng của giới xã hội đen, nằm gục trên vũng máu, đôi mắt trợn trừng nhìn lên bầu trời vô vọng. Tiếng thét nghẹn ngào mắc kẹt trong cổ họng, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi biết cuộc sống của gia đình mình không hề bình thường. Những cuộc họp kín sau cánh cửa đóng chặt, những ánh mắt dò xét, những lời nói nửa vời… Tất cả đều ám chỉ một thế giới ngầm đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại tàn nhẫn đến mức này.
"Phương, chạy đi!" Tiếng ông Tuấn, cánh tay phải đắc lực của ba, vang lên đầy gấp gáp. Ông ta lao tới, đẩy tôi về phía sau, che chắn cho tôi khỏi làn đạn đang xối xả bắn tới. "Bọn chúng muốn giết cả con!"
Tôi lảo đảo chạy theo hướng ông Tuấn chỉ, nước mắt nhòe đi mọi thứ. Tiếng súng vẫn nổ liên hồi, tiếng la hét vang vọng trong đêm tối. Tôi biết, đây không chỉ là một cuộc thanh trừng thông thường. Đây là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, và tôi, con gái của Hà Bá, đã trở thành mục tiêu.
Chúng tôi trốn vào một con hẻm nhỏ, tối tăm và ẩm thấp. Ông Tuấn thở dốc, gương mặt đầy vết bầm tím và máu. "Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Bọn người của ông ta đang truy lùng con khắp nơi."
"Nhưng… nhưng tại sao?" Tôi lắp bắp hỏi. "Tại sao họ lại muốn giết con?"
Ông Tuấn nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm. "Con là người thừa kế duy nhất của Hà Bá. Nếu con chết, mọi thứ sẽ rơi vào tay kẻ khác."
Tôi bàng hoàng nhận ra sự thật phũ phàng. Tôi không chỉ mất ba, mà còn phải đối mặt với cả một thế giới đầy rẫy những kẻ thù khát máu. Cuộc sống yên bình của tôi đã chấm dứt.
"Chúng ta sẽ đi đâu?" Tôi hỏi, giọng lạc đi vì sợ hãi.
"Chúng ta sẽ đến gặp ông Năm," ông Tuấn đáp. "Ông ta là một người bạn cũ của ba con, và là người duy nhất có thể giúp chúng ta lúc này."
Ông Năm… Cái tên này nghe quen thuộc, nhưng tôi không thể nhớ ra đã từng nghe ở đâu. Tôi chỉ biết rằng, trong hoàn cảnh này, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng ông Tuấn.
Chúng tôi lên một chiếc xe máy cũ kỹ, len lỏi qua những con phố vắng người. Tôi ôm chặt lấy ông Tuấn, cố gắng kìm nén tiếng khóc. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt, nhưng tôi còn cảm thấy lạnh lẽo hơn trong lòng.
Đến một khu nhà ổ chuột nằm sâu trong một con hẻm, ông Tuấn dừng xe trước một căn nhà tồi tàn. Ánh đèn vàng vọt hắt ra từ bên trong, tạo nên một không khí u ám và đáng sợ.
"Ông Năm ở đây," ông Tuấn nói, giọng đầy thận trọng. "Nhưng con phải nhớ, ông ta không phải là một người dễ gần. Con phải cẩn thận lời nói và hành động của mình."
Tôi gật đầu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Chúng tôi bước vào căn nhà, và ngay lập tức bị bao vây bởi những ánh mắt dò xét. Những người đàn ông xăm trổ đầy mình, mặt mày dữ tợn, nhìn chúng tôi như thể đang nhìn những con mồi.
Trong góc phòng, một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi trên một chiếc ghế bành cũ kỹ. Gương mặt ông ta đầy nếp nhăn, đôi mắt sắc lạnh như dao găm. Đó chính là ông Năm.
"Tuấn, lâu rồi không gặp," ông Năm cất tiếng, giọng khàn khàn. "Nghe nói Hà Bá đã về với tổ tiên. Thật đáng tiếc."
"Ông Năm," ông Tuấn cúi đầu chào. "Tôi mang Hà đến đây, mong ông giúp đỡ."
Ông Năm nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ dò xét. "Hà… Con gái của Hà Bá. Cô bé đã lớn thế này rồi sao?"
Tôi run rẩy đáp: "Chào ông Năm."
Ông Năm cười khẩy. "Cô bé nghĩ rằng ta sẽ giúp cô sao? Hà Bá đã nợ ta một ân tình lớn, nhưng ân tình đó đã trả hết rồi."
Tôi chết lặng. Hy vọng cuối cùng của tôi dường như đã tan biến. "Vậy… vậy chúng tôi phải làm sao?" Tôi hỏi, giọng nghẹn ngào.
Ông Năm đứng dậy, tiến lại gần tôi. Ông ta đưa tay lên vuốt ve mái tóc tôi, ánh mắt đầy vẻ kỳ lạ.
"Ta có một đề nghị," ông Năm nói, giọng thì thầm. "Nếu cô bé đồng ý… ta sẽ bảo vệ cô bé. Nhưng đổi lại… cô bé phải thuộc về ta."