Vết Dao Trên Lụa

Chapter 1 — Vết Dao Trên Lụa

Tiếng chuông nhà thờ đổ dồn, từng hồi nặng nề vang vọng khắp con hẻm nhỏ, như lời ai điếu cho những ảo mộng vừa tan vỡ. Linh đứng chôn chân trước cổng biệt thự, đôi mắt cay xè nhìn dòng chữ mạ vàng kiêu hãnh khắc trên cánh cổng sắt: "Gia tộc Cao". Cô nghiến răng, nắm tay siết chặt đến mức móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, hận ý trào dâng.

Đây là nơi mà tất cả những gì cô yêu thương nhất đã bị tước đoạt. Nơi mà gia đình cô đã bị đẩy xuống vực thẳm không đáy, chỉ vì tham vọng và sự tàn nhẫn của Cao Vĩ, người thừa kế tập đoàn Cao Thị danh giá.

Năm năm trước, ba cô, một kiến trúc sư tài năng, đã bị Cao Vĩ cáo buộc tội ăn cắp bản thiết kế độc quyền của Cao Thị. Vụ án chìm nổi trong những lời khai giả dối và bằng chứng ngụy tạo, cuối cùng ba cô phải ngồi tù oan ức. Mẹ cô, không chịu nổi cú sốc này, đã lâm bệnh rồi qua đời không lâu sau đó. Linh, khi ấy chỉ là một cô sinh viên ngây thơ, bỗng chốc mất đi tất cả.

Cô đã thề, dù phải trả bất cứ giá nào, cô cũng phải khiến Cao Vĩ phải trả giá. Phải khiến hắn nếm trải sự đau khổ, tuyệt vọng mà gia đình cô đã phải chịu đựng. Cô đã dành năm năm qua để học hỏi, trau dồi kỹ năng, biến mình thành một con sói đơn độc, sẵn sàng xé xác kẻ thù.

Bóng tối bao trùm lấy con hẻm, che giấu đi vẻ kiên quyết trong đôi mắt Linh. Cô hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh. Hôm nay, cô không đến đây để gây sự. Hôm nay, cô đến đây để bắt đầu kế hoạch trả thù của mình.

Cô chỉnh lại chiếc váy đen bó sát, tôn lên những đường cong quyến rũ, khoác lên mình vẻ ngoài tự tin và quyến rũ. Linh đã thay đổi, không còn là cô sinh viên nhút nhát ngày nào. Cô đã trở thành một người phụ nữ sắc sảo, nguy hiểm, biết cách sử dụng vẻ đẹp của mình như một vũ khí.

Cô bấm chuông cổng. Một lúc sau, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục quản gia ra mở cửa. Ông ta nhìn cô với vẻ dò xét.

"Cô tìm ai?" ông ta hỏi, giọng lạnh lùng.

"Tôi là Linh," cô đáp, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt sắc lạnh. "Tôi đến để phỏng vấn vị trí trợ lý cá nhân của cậu Cao."

Người quản gia nhíu mày. "Cậu Cao không có nhu cầu tuyển trợ lý."

"Ồ, vậy sao?" Linh mỉm cười, lấy từ trong túi xách ra một tấm thiệp mời màu vàng kim. "Có lẽ ông nên xem lại cái này. Đây là thiệp mời phỏng vấn do chính tay cậu Cao gửi cho tôi."

Người quản gia cầm lấy tấm thiệp, đọc lướt qua rồi nhìn Linh với ánh mắt kinh ngạc. Rõ ràng, anh ta không ngờ rằng Linh lại có mối quan hệ với Cao Vĩ.

"Xin mời cô vào," anh ta nói, giọng đã trở nên cung kính hơn. "Tôi sẽ báo lại với cậu Cao ngay."

Linh bước vào bên trong, đi dọc theo con đường lát đá dẫn đến biệt thự. Khu vườn rộng lớn được chăm sóc tỉ mỉ, những khóm hoa đua nhau khoe sắc, nhưng tất cả đều không thể xoa dịu được sự căm hờn đang cháy rực trong lòng cô.

Cô bước vào sảnh lớn, choáng ngợp bởi sự xa hoa và lộng lẫy của nó. Đèn chùm pha lê lấp lánh, đồ nội thất đắt tiền, tranh nghệ thuật cổ điển… Tất cả đều toát lên vẻ giàu có và quyền lực của gia tộc Cao.

Một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp với mái tóc đen dài ngang lưng bước ra từ một căn phòng bên cạnh. Cô ta mặc một chiếc váy lụa màu đỏ, ôm sát cơ thể, khoe trọn những đường cong gợi cảm. Ánh mắt cô ta sắc sảo và đầy vẻ kiêu ngạo.

"Cô là Linh?" cô ta hỏi, giọng điệu hằn học.

"Đúng vậy," Linh đáp, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.

"Tôi là Thảo, thư ký của Cao Vĩ. Cậu ấy đang bận, cô hãy đợi ở đây."

Thảo chỉ tay về phía một chiếc ghế sofa bọc nhung màu xanh ngọc rồi quay lưng bước đi. Linh ngồi xuống ghế, quan sát xung quanh. Cô biết rằng Thảo là một trong những người thân cận nhất của Cao Vĩ, và cũng là một trong những chướng ngại vật mà cô cần phải vượt qua.

Thời gian trôi qua chậm chạp. Linh cảm thấy sự căng thẳng trong không khí ngày càng gia tăng. Cô biết rằng Cao Vĩ đang cố tình thử thách sự kiên nhẫn của cô. Nhưng cô sẽ không để hắn đạt được mục đích.

Cuối cùng, sau gần một tiếng chờ đợi, Thảo quay trở lại.

"Cậu Cao mời cô vào," cô ta nói, giọng vẫn lạnh lùng như băng.

Linh đứng dậy, hít một hơi thật sâu rồi bước theo Thảo vào một căn phòng làm việc rộng lớn. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt Cao Vĩ. Hắn đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ, chăm chú đọc một tập tài liệu.

Cao Vĩ ngẩng đầu lên, nhìn Linh với ánh mắt dò xét. Lần đầu tiên sau năm năm, cô đối mặt trực diện với kẻ thù của mình. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.

Hắn ta vẫn đẹp trai như ngày nào, thậm chí còn quyến rũ hơn. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm, nụ cười nửa miệng đầy ngạo mạn… Tất cả đều toát lên vẻ nam tính chết người. Nhưng Linh không hề bị vẻ ngoài đó đánh lừa. Cô biết rằng đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng đó là một con quỷ đội lốt người.

"Cô là Linh?" Cao Vĩ hỏi, giọng trầm ấm.

"Đúng vậy," Linh đáp, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. "Rất vui được gặp anh, cậu Cao."

Cao Vĩ đứng dậy, bước đến gần Linh. Hắn cao hơn cô một cái đầu, khiến cô cảm thấy nhỏ bé và yếu đuối. Nhưng Linh không hề lùi bước. Cô ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Tôi đã xem hồ sơ của cô," Cao Vĩ nói, giọng đầy ẩn ý. "Cô có một lý lịch rất ấn tượng."

"Cảm ơn," Linh đáp.

"Nhưng tôi không hiểu tại sao một người tài năng như cô lại muốn làm trợ lý cho tôi," Cao Vĩ nói, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. "Có lẽ cô có một động cơ nào đó khác?"

Linh mỉm cười, nụ cười không hề chạm đến ánh mắt. "Động cơ của tôi rất đơn giản, cậu Cao. Tôi muốn học hỏi từ người giỏi nhất."

Cao Vĩ bật cười, một tràng cười lạnh lẽo khiến Linh rùng mình. "Cô thật thú vị. Tôi thích những người tham vọng. Nhưng tôi không thích những kẻ dối trá."

Hắn tiến lại gần Linh hơn, đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của hắn phả vào mặt mình.

"Tôi biết cô là ai, Linh," Cao Vĩ thì thầm, giọng khàn đặc. "Tôi biết cô là con gái của ai."

Linh sững người, trái tim như ngừng đập. Làm sao hắn biết? Cô đã cẩn thận che giấu thân phận của mình, vậy mà hắn lại biết được sự thật.

"Cô nghĩ rằng cô có thể trà trộn vào đây để trả thù cho cha cô sao?" Cao Vĩ hỏi, giọng đầy mỉa mai. "Cô đã lầm rồi."

Hắn nắm lấy cằm Linh, siết chặt đến mức cô cảm thấy đau đớn.

"Tôi sẽ khiến cô phải hối hận vì đã bước chân vào đây," Cao Vĩ nói, ánh mắt hắn lóe lên vẻ tàn độc. "Tôi sẽ biến cuộc đời cô thành địa ngục."

Linh cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích. Cao Vĩ quá mạnh. Cô cảm thấy tuyệt vọng bao trùm lấy mình. Cô đã rơi vào bẫy của hắn.

"Vậy sao?" Linh thì thầm, giọng run rẩy. "Chúng ta cùng chờ xem ai sẽ là người phải hối hận, cậu Cao."

Cao Vĩ buông cằm Linh ra, lùi lại một bước. Hắn nhìn cô với vẻ thích thú.

"Tôi thích tinh thần của cô," hắn nói. "Nhưng hãy nhớ rằng, trong trò chơi này, tôi là người nắm quyền chủ động."

Điện thoại của Cao Vĩ đột nhiên reo lên. Hắn nhấc máy, nghe một lúc rồi nhíu mày.

"Tôi hiểu rồi," hắn nói. "Tôi sẽ đến ngay."

Cao Vĩ cúp máy, nhìn Linh với vẻ hối lỗi.

"Tôi xin lỗi, tôi có việc gấp phải đi," hắn nói. "Chúng ta sẽ nói chuyện sau."

Cao Vĩ bước nhanh ra khỏi phòng, để lại Linh một mình trong căn phòng làm việc rộng lớn. Cô đứng chôn chân tại chỗ, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Cô biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Và cô sẽ không bỏ cuộc, dù phải trả bất cứ giá nào. Cô sẽ trả thù cho gia đình mình, và cô sẽ khiến Cao Vĩ phải nếm trải sự đau khổ mà cô đã phải chịu đựng.

Nhưng trước khi cô có thể suy nghĩ thêm, điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ. Cô mở tin nhắn ra, và đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc.

"Cao Vĩ không phải là kẻ thù duy nhất của cô, Linh. Hãy cẩn thận với Thảo."