Gieo Mầm Yêu Thương

Chapter 1 — Gieo Mầm Yêu Thương

Tiếng chuông điện thoại réo rắt phá tan sự tĩnh lặng của căn phòng nhỏ. Huyền giật mình tỉnh giấc, vội vàng với tay tắt chuông trước khi nó đánh thức đứa bé đang say giấc bên cạnh.

"Alo?" giọng cô còn ngái ngủ.

"Huyền, là cô à? Mau đến bệnh viện đi! Mẹ cô... mẹ cô yếu lắm rồi." Đầu dây bên kia là giọng nói hốt hoảng của dì Hai.

Trái tim Huyền như ngừng đập. Cô vội vã ngồi dậy, nhìn đứa bé đang ngủ say. Khuôn mặt bầu bĩnh, đôi má phúng phính, và hàng mi cong vút giống hệt ba nó. Bảo Nam – con trai cô, bí mật lớn nhất cuộc đời cô.

"Dì Hai, con đến ngay!" Cô cúp máy, vội vã thay quần áo. Nhìn Bảo Nam lần nữa, cô đau lòng. Cô không muốn rời con, nhưng mẹ cô... cô không thể mất mẹ.

Năm năm trước, Huyền là một cô sinh viên nghèo, đầy ước mơ và hoài bão. Cô gặp An Minh, một chàng trai giàu có, lịch lãm và vô cùng quyến rũ. Tình yêu của họ nảy nở nhanh chóng, như một cơn lốc xoáy cuốn trôi mọi rào cản.

Nhưng rồi, sự thật phũ phàng ập đến. An Minh đã có hôn ước với người con gái khác, một người môn đăng hộ đối, xứng đáng với gia thế của anh. Anh bỏ rơi cô, không một lời giải thích. Huyền phát hiện mình mang thai. Cô quyết định giữ lại đứa bé, một mình nuôi con, không cần sự giúp đỡ của An.

Cuộc sống của một bà mẹ đơn thân không hề dễ dàng. Huyền phải làm đủ mọi việc để kiếm tiền nuôi con. Cô làm thêm ở quán cà phê, dạy kèm, thậm chí là nhận làm đồ thủ công tại nhà. Mẹ cô luôn bên cạnh động viên, giúp đỡ cô chăm sóc Bảo Nam. Mẹ là tất cả đối với cô.

Đến bệnh viện, Huyền thấy dì Hai đang ngồi khóc nức nở trước cửa phòng cấp cứu. Cô chạy đến ôm dì, hỏi dồn dập: "Mẹ sao rồi dì? Mẹ có sao không?"

Dì Hai ngước mắt nhìn cô, giọng nghẹn ngào: "Mẹ... mẹ yếu lắm rồi. Bác sĩ bảo... bảo phải chuẩn bị tinh thần."

Huyền chết lặng. Cô bước vào phòng cấp cứu, nhìn mẹ nằm trên giường bệnh. Mẹ cô gầy gò, xanh xao, xung quanh là những thiết bị y tế chằng chịt. Cô quỳ xuống bên giường bệnh, nắm lấy tay mẹ.

"Mẹ ơi... con đây. Mẹ đừng bỏ con mà..." Huyền khóc nấc lên.

Mẹ cô hé mở mắt, nhìn cô yếu ớt. "Nhiên... con... con phải sống tốt... chăm sóc... Bảo Nam..."

"Dạ, con biết rồi mẹ. Mẹ đừng lo lắng, con sẽ chăm sóc Bảo Nam thật tốt." Huyền gật đầu lia lịa, nước mắt tuôn rơi.

Mẹ cô mỉm cười yếu ớt, rồi nhắm mắt lại. Tiếng máy móc kêu lên liên hồi. Các bác sĩ vội vã tiến hành cấp cứu. Huyền đứng chết lặng, nhìn mẹ trong vô vọng.

Một lúc sau, bác sĩ bước ra, lắc đầu buồn bã. "Chúng tôi đã cố gắng hết sức..."

Huyền khuỵu xuống, đau đớn tột cùng. Mất mẹ, cô như mất đi một nửa cuộc đời. Cô ôm dì Hai khóc nức nở.

Tang lễ của mẹ diễn ra sau đó. Huyền lo toan mọi việc, cố gắng mạnh mẽ để lo cho Bảo Nam. Nhưng trong lòng cô, nỗi đau vẫn âm ỉ cháy. Cô biết, cuộc sống của cô sẽ thay đổi rất nhiều sau sự ra đi của mẹ.

Một tuần sau tang lễ, Huyền nhận được một cuộc gọi lạ. "Alo, tôi là trợ lý của An. Anh An Minh muốn gặp cô." Giọng nói bên kia lạnh lùng và dứt khoát. Tim Huyền hẫng một nhịp. Sau năm năm, anh ta lại tìm đến cô. Tại sao?