Ký Ức Không Phai

Chapter 1 — Ký Ức Không Phai

Tiếng chuông gió leng keng ngoài hiên đánh thức Hà từ giấc ngủ chập chờn. Mồ hôi rịn trên trán, tim cô vẫn còn đập thình thịch sau cơn ác mộng dai dẳng. Lại là giấc mơ đó… giấc mơ về đêm mưa tầm tã sáu năm về trước, cái đêm định mệnh đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi.

Hà ngồi bật dậy, vươn vai để xua tan đi những ký ức đau buồn. Căn phòng nhỏ trên tầng thượng một khu chung cư cũ kỹ ở Sài Gòn là tất cả những gì cô có. Cô đơn giản là một bà mẹ đơn thân, cố gắng hết sức để mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho con gái bé bỏng của mình, bé Mai Anh.

Ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu sáng khuôn mặt thanh tú nhưng phảng phất nét buồn của Hà. Đôi mắt cô, vốn dĩ rất đẹp, giờ quầng thâm vì thiếu ngủ. Sáu năm qua, cô đã phải làm việc cật lực, từ nhân viên phục vụ quán cà phê đến thợ may tại gia, chỉ để đảm bảo Mai Anh không phải chịu bất kỳ thiếu thốn nào.

Tiếng cười khúc khích của Mai Anh từ phòng bên vọng lại, kéo Hà trở về với thực tại. Cô mỉm cười, quên đi những muộn phiền cá nhân và bước ra khỏi phòng. Nhìn thấy con gái đang say sưa chơi với những con thú nhồi bông cũ kỹ, lòng Hà ấm áp lạ thường. Mai Anh thừa hưởng đôi mắt to tròn và nụ cười tươi tắn của mẹ, nhưng cũng có nét gì đó rất giống… anh.

“Chào buổi sáng, công chúa của mẹ!” Hà nói, giọng đầy yêu thương.

“Chào buổi sáng, mẹ!” Mai Anh chạy ào tới ôm chầm lấy Hà. “Hôm nay mình đi công viên nha mẹ? Con muốn chơi xích đu!”

Hà xoa đầu con gái. “Được thôi, công chúa muốn gì mẹ chiều đó.” Cô biết rằng những khoảnh khắc vui vẻ bên con gái là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu những vết thương lòng.

Sau khi chuẩn bị bữa sáng đơn giản, Hà đưa Mai Anh đến công viên gần nhà. Tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên. Hà ngồi trên băng ghế đá, ngắm nhìn Mai Anh chơi đùa. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn.

Nhưng hạnh phúc mong manh ấy nhanh chóng tan biến khi Hà vô tình nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía xa. Một người đàn ông cao lớn, lịch lãm, đang bước xuống từ một chiếc xe hơi sang trọng. Khuôn mặt ấy, dù đã sáu năm trôi qua, vẫn in sâu trong tâm trí Hà. Tuấn…

Trái tim Hà như ngừng đập. Cô vội vàng kéo Mai Anh vào lòng, cố gắng che giấu con gái khỏi tầm mắt của Tuấn. Tại sao anh lại ở đây? Tại sao sau bao nhiêu năm, anh lại xuất hiện một lần nữa?

Tuấn nhìn quanh, ánh mắt anh dường như đang tìm kiếm điều gì đó. Anh bước về phía băng ghế đá mà Hà đang ngồi, và khoảnh khắc đó, ánh mắt anh chạm vào Mai Anh. Anh khựng lại, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên. Hà cảm thấy toàn thân run rẩy. Cô biết, bí mật mà cô đã cất giấu suốt sáu năm qua sắp sửa bị phơi bày…