Tầng Cao Gió Lạnh

Chapter 1 — Tầng Cao Gió Lạnh

Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Duyên. Cô vội vã chộp lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, màn hình nhấp nháy dòng chữ “Ông Bá”. Tim cô thắt lại. Một cuộc gọi từ ông nội lúc nửa đêm chưa bao giờ báo hiệu điều tốt lành.

“Ông nội?” giọng Duyên khàn đặc.

“Duyên, con phải về ngay lập tức. Có chuyện lớn rồi.” Giọng ông Bá run rẩy, xen lẫn sự hoảng loạn.

“Chuyện gì vậy ông? Có chuyện gì xảy ra với ba mẹ ạ?” Duyên bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra.

“Ba mẹ con… họ…” Ông Bá ngập ngừng, rồi thở dài. “Họ đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.”

Thế giới của Duyên sụp đổ ngay lập tức. Cô run rẩy, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Ba mẹ cô, những người cô yêu thương nhất, đã ra đi mãi mãi? Nước mắt trào ra, làm nhòe cả màn hình điện thoại. Cô cố gắng trấn tĩnh, hỏi ông nội về chi tiết vụ tai nạn, nhưng ông chỉ lặp đi lặp lại rằng cô phải về Hà Nội ngay lập tức. Ông sẽ giải thích mọi chuyện khi cô đến.

Duyên lớn lên trong nhung lụa, là con gái duy nhất của ông bà chủ tập đoàn bất động sản Hưng Thịnh. Từ nhỏ, cô đã được sống trong sự bao bọc và yêu thương vô bờ bến của ba mẹ. Cuộc sống của cô là những buổi học đàn, học vẽ, những chuyến du lịch xa hoa. Tương lai của cô đã được vạch sẵn: tiếp quản tập đoàn gia đình và kết hôn với một người môn đăng hộ đối. Nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến thành mây khói.

Cô nhanh chóng thu dọn hành lý, đặt vé máy bay chuyến sớm nhất về Hà Nội. Suốt chuyến bay, cô không ngừng tự hỏi điều gì đã xảy ra. Ba mẹ cô là những người cẩn trọng, lái xe rất an toàn. Làm sao có thể xảy ra tai nạn được? Linh cảm mách bảo cô rằng có điều gì đó mờ ám đằng sau cái chết của ba mẹ.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài, ông Bá đã đứng đợi cô ở cổng. Ông già đi rất nhiều, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Nhìn thấy Duyên, ông ôm chầm lấy cô, khóc nấc lên.

“Duyên, cháu của ông…” Ông Bá nghẹn ngào. “Ông xin lỗi… ông xin lỗi vì đã không bảo vệ được ba mẹ cháu.”

“Ông nội, có chuyện gì vậy? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Duyên hỏi dồn dập.

Ông Bá dẫn cô ra xe, trên đường đi không nói một lời nào. Đến biệt thự Hưng Thịnh, nơi cô đã lớn lên, Duyên thấy mọi thứ đều khác lạ. Không còn những tiếng cười nói rộn rã, không còn những người làm vườn chăm sóc cây cối. Căn biệt thự rộng lớn trở nên lạnh lẽo và u ám.

Ông Bá dẫn Duyên vào phòng khách, nơi đã có một người đàn ông đang ngồi chờ. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest đen lịch sự, khuôn mặt lạnh lùng và vô cảm. Ông ta tự giới thiệu mình là luật sư của gia đình.

“Cô Duyên, tôi rất tiếc về sự mất mát của gia đình cô.” Luật sư nói với giọng đều đều. “Tôi đến đây để thông báo về di chúc của ba mẹ cô.”

Luật sư mở chiếc cặp táp, lấy ra một tờ giấy. Ông ta bắt đầu đọc những điều khoản trong di chúc. Duyên nghe một cách mơ hồ, đầu óc cô trống rỗng. Cho đến khi luật sư đọc đến một điều khoản, cô giật mình.

“Điều khoản đặc biệt: Để đảm bảo sự tồn vong của tập đoàn Hưng Thịnh, cô Duyên phải kết hôn với thiếu gia nhà họ Trần, Trần Phong, trong vòng một tháng kể từ ngày ba mẹ cô qua đời. Nếu không, toàn bộ tài sản của tập đoàn Hưng Thịnh sẽ thuộc về quỹ từ thiện.”

Duyên đứng chết lặng. Kết hôn với Trần Phong? Thiếu gia nổi tiếng ăn chơi và tàn bạo của gia tộc Trần? Ba mẹ cô, tại sao họ lại đưa ra một điều kiện kỳ lạ như vậy? Tại sao họ lại muốn cô phải hy sinh cả cuộc đời mình để cứu lấy tập đoàn?

“Ông nội, chuyện này là sao? Tại sao ba mẹ lại…” Duyên quay sang hỏi ông Bá, nhưng ông chỉ im lặng, cúi gằm mặt xuống.

“Đây là ý nguyện cuối cùng của ba mẹ cháu.” Luật sư nói. “Cô có quyền lựa chọn. Hoặc kết hôn với Trần Phong, hoặc mất tất cả.”

Duyên cảm thấy như có ai đó vừa tát mạnh vào mặt mình. Cô không biết phải làm gì. Cô không muốn kết hôn với Trần Phong, nhưng cô cũng không muốn nhìn tập đoàn Hưng Thịnh sụp đổ. Cô bị mắc kẹt trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Đêm đó, Duyên không ngủ được. Cô trằn trọc suy nghĩ về những lời trong di chúc. Cô quyết định sẽ tìm hiểu rõ mọi chuyện. Cô không tin rằng ba mẹ cô lại muốn cô phải chịu đựng một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô sẽ tìm ra sự thật đằng sau cái chết của ba mẹ, và lý do tại sao họ lại đưa ra một điều kiện kỳ lạ như vậy trong di chúc.

Sáng hôm sau, Duyên đến gặp luật sư, yêu cầu được xem xét kỹ hơn về di chúc và các tài liệu liên quan đến tập đoàn Hưng Thịnh. Cô bắt đầu tìm kiếm những manh mối có thể giúp cô giải đáp những bí ẩn này. Cô biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến khó khăn, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô phải làm tất cả để bảo vệ gia đình và danh dự của mình.

Khi Duyên đang mải mê nghiên cứu các tài liệu, điện thoại của cô lại rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ: "Nếu cô muốn biết sự thật về cái chết của ba mẹ, hãy đến gặp tôi tại quán cà phê 'Ký Ức' vào lúc 8 giờ tối nay. Đừng mang theo ai." Tim Duyên đập thình thịch. Đây có thể là cơ hội để cô tìm ra sự thật. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Liệu đây có phải là một cái bẫy?