Nơi Trái Cấm Nở Rộ

Chapter 1 — Nơi Trái Cấm Nở Rộ

Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé tan màn đêm tĩnh mịch. Hà giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng với lấy chiếc điện thoại trên bàn, màn hình nhấp nháy dòng chữ "Ba Gọi". Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong tâm trí.

"Alo, ba à? Có chuyện gì vậy ạ?" Hà cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.

"Hà... con mau về nhà đi. Mẹ... mẹ con..." Giọng ông run rẩy, đứt quãng, khiến Hà càng thêm hoảng sợ. "Mẹ con bị tai nạn rồi. Đang cấp cứu ở bệnh viện..."

Thế giới xung quanh Hà như sụp đổ. Mẹ, người phụ nữ yêu thương cô nhất trên đời, đang nằm trong bệnh viện, giành giật sự sống. Cô vội vàng lao ra khỏi phòng trọ nhỏ bé, bắt một chiếc taxi đến bệnh viện trung ương. Trên đường đi, nước mắt cô không ngừng tuôn rơi, cầu nguyện cho mẹ bình an vô sự.

Đến bệnh viện, Hà thấy ba cô ngồi thất thần trước cửa phòng cấp cứu. Gương mặt ông hốc hác, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Cô chạy đến ôm chầm lấy ba, cả hai cùng im lặng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Sau một hồi chờ đợi dài đằng đẵng, bác sĩ bước ra với vẻ mặt buồn rầu. "Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng..." Ông lắc đầu, giọng nói trầm xuống. "Chúng tôi rất tiếc... bà ấy đã không qua khỏi."

Trái tim Hà như vỡ tan thành từng mảnh. Mẹ, người quan trọng nhất trong cuộc đời cô, đã ra đi mãi mãi. Cô gào khóc trong đau đớn, ôm chặt lấy ba, cả hai cùng chìm trong biển nước mắt. Trong lúc tang gia bối rối, một người đàn ông lạ mặt xuất hiện. Ông ta ăn mặc lịch sự, khuôn mặt nghiêm nghị. Ông ta tự xưng là luật sư của mẹ cô, và thông báo một điều khiến Hà và ba cô hoàn toàn bàng hoàng: mẹ cô đã để lại một di chúc, và trong di chúc đó, có một điều khoản khiến cuộc đời Hà rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. "Cô Nguyễn Thị Hà... phải kết hôn với... ông Trần Đức, giám đốc tập đoàn Thịnh Vượng, trong vòng một tháng kể từ ngày hôm nay."