Nụ Hôn Ép Buộc Dưới Ánh Trăng
Chapter 1 — Nụ Hôn Ép Buộc Dưới Ánh Trăng
Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi xé tan màn đêm tĩnh mịch. Ngọc Lan run rẩy với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình hiển thị dòng chữ “Mẹ gọi”. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh trước khi bắt máy.
“Alo, mẹ ạ?” giọng cô khẽ run.
“Ngọc Lan, con đang ở đâu đấy? Sao giờ này còn chưa về?” giọng bà Lan Anh the thé vang lên, át cả tiếng nhạc du dương phát ra từ quán bar bên cạnh.
“Con… con đang trên đường về ạ. Tắc đường quá mẹ ạ.” Ngọc Lan nói dối. Cô không muốn mẹ biết cô đang ở đây, trong cái nơi mà bà luôn coi là ổ nhơ nhuốc, nơi mà cô cố gắng trốn chạy khỏi cuộc sống gò bó mà bà đã vạch sẵn.
“Mười lăm phút nữa phải có mặt ở nhà. Dì Mai đã đến rồi, cả Bình nữa. Đừng để mọi người phải chờ.” Bà Lan Anh cúp máy không để Ngọc Lan kịp nói thêm lời nào.
Ngọc Lan thở dài, nhìn ly cocktail đã cạn đáy. Cô biết chuyện này sẽ đến, chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy. Cuộc hôn nhân sắp đặt, với một người đàn ông mà cô chưa từng gặp mặt, đang chờ đợi cô ở phía trước. Cô đứng dậy, khoác chiếc áo khoác mỏng lên người và bước ra khỏi quán bar, hòa mình vào dòng người hối hả của Sài Gòn về đêm.
Đường phố vẫn tấp nập người xe dù đã khuya. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật vẻ đẹp mong manh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Ngọc Lan lớn lên trong một gia đình gia giáo, bố là giáo sư đại học, mẹ là bác sĩ. Từ nhỏ, cô đã được định hướng phải trở thành một người phụ nữ thành đạt, giỏi giang, phải kết hôn với một người “môn đăng hộ đối”. Nhưng sâu thẳm trong trái tim cô, luôn khao khát một cuộc sống tự do, một tình yêu đích thực, không bị ràng buộc bởi những toan tính vật chất.
Về đến nhà, Ngọc Lan thấy một chiếc xe hơi sang trọng đậu trước cổng. Cô biết đó là xe của Bình. Bước vào nhà, cô thấy dì Mai, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, đang ngồi trò chuyện vui vẻ với mẹ cô. Bên cạnh dì Mai là một chàng trai trẻ, dáng người cao ráo, khuôn mặt điển trai nhưng ánh mắt lại lạnh lùng. Đó chắc hẳn là Bình, vị hôn phu tương lai của cô.
“A, Ngọc Lan về rồi đấy à?” Bà Lan Anh niềm nở đón cô. “Đây là dì Mai và Bình, con chào mọi người đi.”
Ngọc Lan cúi đầu chào. “Con chào dì Mai, chào anh Bình.”
“Chào cháu. Ngọc Lan xinh xắn quá, đúng là môn đăng hộ đối với Bình nhà dì.” Dì Mai cười nói.
Bình chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Ánh mắt anh ta lướt qua Ngọc Lan một lượt, rồi lại nhìn đi chỗ khác, như thể cô chỉ là một vật vô tri vô giác.
Bữa cơm diễn ra trong không khí gượng gạo. Bà Lan Anh và dì Mai liên tục nói chuyện về đám cưới, về tương lai của Ngọc Lan và Bình. Ngọc Lan cố gắng ăn thật nhanh để kết thúc bữa cơm đáng sợ này. Bình vẫn im lặng, thỉnh thoảng anh ta mới lên tiếng trả lời vài câu hỏi của người lớn.
Sau bữa cơm, bà Lan Anh kéo Ngọc Lan vào phòng riêng. “Mẹ biết con không thích cuộc hôn nhân này, nhưng mẹ tin Bình sẽ là một người chồng tốt. Gia đình anh ấy giàu có, có địa vị, sẽ giúp con có một cuộc sống ổn định, sung túc.”
“Nhưng con không yêu anh ấy.” Ngọc Lan phản đối.
“Tình yêu sẽ đến sau hôn nhân. Điều quan trọng là con phải biết nắm bắt cơ hội này. Đừng để mẹ phải thất vọng.” Bà Lan Anh nói với giọng nghiêm khắc.
Ngọc Lan im lặng. Cô biết mình không thể thay đổi được quyết định của mẹ. Cuộc đời cô đã được định đoạt, và cô không có quyền lựa chọn.
Đêm đó, Ngọc Lan không ngủ được. Cô trằn trọc mãi trên giường, suy nghĩ về tương lai mờ mịt của mình. Liệu cô có thể sống hạnh phúc trong một cuộc hôn nhân không tình yêu? Liệu cô có thể chấp nhận một người chồng lạnh lùng, xa cách? Bỗng nhiên, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ: “Gặp anh ở quán Moonlight lúc 10 giờ đêm mai. Anh có chuyện quan trọng muốn nói với em.”
Ngọc Lan nhíu mày. Ai nhắn tin cho cô vào giờ này? Và chuyện quan trọng gì mà lại phải gặp nhau bí mật như vậy? Cô tò mò, nhưng cũng không khỏi lo lắng. Cô quyết định sẽ đến gặp người đó. Có lẽ, đây là cơ hội cuối cùng để cô thay đổi số phận của mình.