Lời Nguyện Trước Bàn Thờ

Chapter 1 — Lời Nguyện Trước Bàn Thờ

Tiếng chuông gió ngân nga trong veo không thể xua tan nổi sự nặng nề đang đè nén trái tim Tiên. Cô đứng trước cửa tiệm cà phê nhỏ của mình, 'Thanh Trúc Quán,' nhìn dòng người hối hả lướt qua trong cơn mưa tháng Sáu tầm tã của Hà Nội. Hôm nay không chỉ là một ngày mưa, mà còn là ngày định mệnh, ngày mà cuộc đời cô rẽ sang một ngả hoàn toàn khác.

Ba tháng trước, biến cố ập đến gia đình cô như một cơn bão. Công ty xây dựng nhỏ của ba phá sản, gánh nợ chồng chất đến mức không thể gượng dậy. Trong lúc tuyệt vọng nhất, một lời đề nghị đến từ gia đình họ Trần, một gia tộc giàu có và quyền lực bậc nhất thành phố: một cuộc hôn nhân được sắp đặt giữa Tiên và Châu Hồng Phát, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Trần Thịnh. Đổi lại, họ Trần sẽ giúp đỡ gia đình cô trả hết nợ nần.

Tiên nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi cà phê thoang thoảng, trộn lẫn với mùi đất ẩm sau mưa, gợi nhắc cô về những ngày tháng bình yên trước đây. Cô yêu Thanh Trúc Quán, yêu cái không gian nhỏ bé ấm cúng này, nơi cô tự tay chăm chút từng góc nhỏ, từng chậu cây. Nhưng giờ đây, tất cả có lẽ sẽ phải nhường chỗ cho một cuộc sống hoàn toàn khác, một cuộc sống mà cô không hề mong muốn.

“Tiên, con bé Phát đến rồi.” Tiếng mẹ cô vang lên từ phía sau, kéo cô trở về thực tại. Cô quay lại, thấy mẹ đang đứng ở cửa, vẻ mặt vừa lo lắng vừa có chút mong chờ. Bà tiến lại gần, nắm lấy tay cô, giọng nghẹn ngào: “Con bé ngoan, cố gắng lên nhé. Ba mẹ xin lỗi con.”

Tiên cố gắng mỉm cười, nén lại những giọt nước mắt chực trào ra. Cô biết ba mẹ không hề muốn điều này, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Cô cũng vậy.

Châu Hồng Phát bước vào quán, dáng vẻ cao lớn, lịch lãm trong bộ vest đen đắt tiền. Anh ta có khuôn mặt điển trai, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và xa cách. Anh ta lướt nhìn quanh quán, rồi dừng lại ở Tiên, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi.

“Chào cô, Tiên.” Giọng anh ta trầm ấm, nhưng lại thiếu đi sự chân thành.

“Chào anh, Phát.” Tiên đáp lại, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.

Không gian trở nên im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài. Mẹ Tiên vội vàng mời Phát ngồi, rồi cáo lỗi đi vào bếp để chuẩn bị trà nước. Tiên và Phát ngồi đối diện nhau, giữa bàn là chiếc nhẫn đính hôn bằng kim cương lấp lánh, biểu tượng cho một cuộc hôn nhân không tình yêu.

“Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn.” Phát lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Cuộc hôn nhân này chỉ là một sự thỏa thuận, cả cô và tôi đều hiểu rõ điều đó. Tôi sẽ đảm bảo cho gia đình cô một cuộc sống đầy đủ, nhưng tôi cũng mong cô tôn trọng sự tự do cá nhân của tôi.”

Tiên nhìn thẳng vào mắt Phát, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của anh ta. “Tôi hiểu.” Cô đáp, giọng kiên định. “Tôi cũng không mong đợi gì hơn.”

Phát gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời của cô. Anh ta cầm lấy chiếc nhẫn, đưa cho Tiên. “Vậy thì, mong cô chấp nhận.”

Tiên nhìn chiếc nhẫn, trái tim cô thắt lại. Cô biết rằng, một khi cô đeo chiếc nhẫn này vào tay, cuộc đời cô sẽ mãi mãi thuộc về anh ta. Cô đưa tay ra, định cầm lấy chiếc nhẫn, thì đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía cửa:

“Em xin lỗi, nhưng em không thể để chuyện này xảy ra!”