Lời cầu hôn bất ngờ

Chapter 1 — Chương 1: Lời cầu hôn bất ngờ

Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh hắt ánh sáng vào mắt Ngọc Hà, khiến cô chớp mắt liên tục. Toàn thân cô cứng đờ, không tin vào những gì đang diễn ra. Trước mặt cô, Hoàng Minh, người mà cô yêu thương suốt năm năm, đang quỳ một gối, tay nâng chiếc hộp nhung đỏ. Nhưng lời cầu hôn này, lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời cô, lại khiến cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên tim.

"Ngọc Hà, em sẽ lấy anh chứ?" Hoàng Minh hỏi, giọng anh tràn đầy mong đợi. Anh là tất cả những gì cô từng mơ ước: đẹp trai, thông minh, và luôn yêu thương cô vô điều kiện. Vậy tại sao, trong khoảnh khắc này, cô lại cảm thấy ngộp thở đến vậy?

Cô nhìn quanh nhà hàng sang trọng, nơi họ thường đến vào những dịp đặc biệt. Tiếng nhạc du dương, ánh nến lung linh, và những cặp tình nhân khác đang trao nhau những nụ cười hạnh phúc. Tất cả đều hoàn hảo, ngoại trừ một điều: cô không thể nói "đồng ý".

"Em... em cần thời gian," Ngọc Hà lắp bắp, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn đang dâng trào. Cô biết, câu trả lời này sẽ làm anh thất vọng, nhưng cô không thể khác được. Bí mật mà cô đang che giấu, gánh nặng mà cô đang mang trên vai, không cho phép cô nói "đồng ý" một cách dễ dàng.

Hoàng Minh khẽ nhíu mày, vẻ bối rối thoáng qua trên khuôn mặt tuấn tú của anh. "Thời gian? Nhưng... tại sao? Có chuyện gì sao, Hà?" Anh tiến lại gần, định nắm lấy tay cô, nhưng cô vội rụt tay lại.

"Không có gì đâu, Minh. Chỉ là... em cần suy nghĩ kỹ hơn thôi," cô nói, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. Cô biết mình đang nói dối, nhưng cô không thể nói cho anh biết sự thật. Sự thật rằng, cô đã được hứa hôn với một người đàn ông khác từ khi còn bé.

Gia đình cô, một trong những gia tộc giàu có và quyền lực nhất cả nước, đã sắp đặt cuộc hôn nhân này để củng cố vị thế của họ. Cô biết, nếu cô từ chối, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Không chỉ đối với cô, mà còn đối với cả gia đình cô.

"Em biết anh yêu em nhiều như thế nào mà, Hà. Anh sẽ làm mọi thứ để em hạnh phúc," Hoàng Minh nói, giọng anh có chút run rẩy. "Xin em, đừng đẩy anh ra xa."

Ngọc Hà nhìn sâu vào mắt anh, thấy được sự chân thành và tình yêu vô bờ bến. Cô ước gì mình có thể nói cho anh biết sự thật, ước gì mình có thể cùng anh xây dựng một tương lai hạnh phúc. Nhưng cô không thể. Số phận của cô đã được định đoạt từ trước, và cô không có quyền lựa chọn.

"Em xin lỗi, Minh," cô nói, nước mắt bắt đầu trào ra. "Em thực sự xin lỗi."

Cô đứng dậy, vội vã rời khỏi nhà hàng, bỏ lại Hoàng Minh một mình với chiếc nhẫn kim cương và trái tim tan vỡ. Cô biết, mình vừa gây ra một vết thương lòng sâu sắc, nhưng cô không còn cách nào khác. Cô phải chấp nhận số phận của mình, dù nó có đau đớn đến đâu.

Khi cô về đến nhà, quản gia đã đợi sẵn ở cửa. Ông cúi đầu chào cô, rồi nói: "Thiếu phu nhân, ông chủ đang đợi cô ở thư phòng."

Ngọc Hà nuốt nước mắt, bước vào nhà. Cô biết, cuộc nói chuyện này sẽ không dễ dàng. Cô phải đối mặt với cha mình, người sẽ không bao giờ chấp nhận việc cô từ chối cuộc hôn nhân đã được sắp đặt. Và cô biết, cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Khi cô bước vào thư phòng, cha cô, ông Trần Hùng, đang ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt nghiêm nghị. Bên cạnh ông, một người đàn ông lạ mặt đang đứng, mỉm cười nhìn cô. Nụ cười đó khiến cô rùng mình. Ông Trần Hùng lên tiếng, giọng lạnh lùng: "Ngọc Hà, con đến rồi đấy à. Để ta giới thiệu, đây là..."