Giam Cầm Trong Lụa

Chapter 1 — Giam Cầm Trong Lụa

Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé tan màn đêm tĩnh mịch. Nhung giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Số lạ. Cô chần chừ giây lát rồi bắt máy, giọng nói run rẩy.

"Alo? Ai vậy?"

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, chỉ có tiếng thở đều đều nặng nhọc, rồi một giọng nam trầm khàn vang lên, lạnh lẽo như băng.

"Cô Nhung phải không? Chuẩn bị đi. Ông chủ muốn gặp cô."

Câu nói ngắn gọn cộc lốc như lưỡi dao cứa vào tim Nhung. Cô tái mét mặt mày, buông thõng điện thoại xuống giường. Ông chủ... chỉ có thể là hắn. Khoa Nguyên. Cái tên mà cô cố gắng chôn vùi sâu nhất trong ký ức suốt năm năm qua.

Năm năm trước, Nhung chỉ là một cô sinh viên nghèo vượt khó, chật vật kiếm sống bằng đủ thứ nghề làm thêm. Cô gặp Khoa Nguyên trong một buổi tiệc từ thiện xa hoa, nơi cô làm phục vụ bàn. Hắn, một doanh nhân thành đạt, giàu có bậc nhất thành phố Hồ Chí Minh, đã bị vẻ đẹp mong manh thuần khiết của cô thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Khoa Nguyên theo đuổi Nhung bằng mọi cách, dùng tiền bạc và quyền lực để chinh phục cô. Nhung đã ngây thơ tin vào tình yêu của hắn, trao cho hắn tất cả. Nhưng rồi cô phát hiện ra sự thật tàn nhẫn: cô chỉ là một món đồ chơi, một thú vui tiêu khiển của hắn mà thôi.

Đau khổ và thất vọng, Nhung quyết định rời bỏ hắn, trốn chạy khỏi cuộc sống giàu sang phù phiếm đó. Cô thay đổi tên họ, chuyển đến một thành phố nhỏ, sống một cuộc đời bình dị như bao người khác. Cô những tưởng mình đã thoát khỏi hắn, nhưng không ngờ, sau năm năm, hắn vẫn tìm ra cô.

Tiếng còi xe inh ỏi cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhung. Một chiếc limousine đen bóng đỗ xịch trước cửa nhà cô. Hai người đàn ông mặc vest đen bước xuống, tiến thẳng về phía cô với ánh mắt lạnh lùng. Nhung biết, cuộc sống bình yên của cô đã chấm dứt. Cô sẽ phải đối mặt với Khoa Nguyên, với quá khứ mà cô muốn quên lãng. Nhưng lần này, cô không còn là cô sinh viên ngây thơ năm nào nữa. Cô sẽ chiến đấu, bằng mọi giá, để bảo vệ tự do và hạnh phúc của mình.

Một trong hai người đàn ông tiến đến, giọng nói vô cảm vang lên:

"Cô Nhung, mời cô lên xe. Ông chủ đang đợi."

Nhung run rẩy bước lên xe. Khi cánh cửa đóng sầm lại, cô nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng tựa vào chiếc xe đối diện, nụ cười nhếch mép đầy tàn nhẫn. Đó là Tuấn, cánh tay phải đắc lực của Khoa. Hắn ta nháy mắt với cô, một ánh mắt đầy ẩn ý. Nhung chợt nhận ra, đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn thuần. Có một âm mưu nào đó đang chờ đợi cô phía trước. Và nó liên quan đến cả Tuấn...