Lời Thề Dưới Mưa
Chapter 1 — Lời Thề Dưới Mưa
Tiếng chuông nhà thờ đổ hồi vang vọng khắp khu phố cổ Hà Nội, nhưng đối với tôi, nó chẳng khác nào tiếng chuông báo tử. Hôm nay, tôi phải gả cho người đàn ông mà tôi căm hận nhất trên đời: Nguyên.
Tôi đứng trước gương, ngắm nhìn mình trong chiếc áo dài đỏ thắm. Lụa Hà Đông mềm mại ôm lấy thân hình, tôn lên những đường cong mà tôi từng tự hào. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy ghê tởm. Chiếc áo dài này không phải biểu tượng của hạnh phúc, mà là xiềng xích trói buộc tôi vào một cuộc hôn nhân không tình yêu, một cuộc sống địa ngục.
Mẹ tôi bước vào phòng, ánh mắt bà đong đầy nước mắt. “Hà, con gái của mẹ…” Bà nghẹn ngào, không nói nên lời.
Tôi quay lưng lại, không muốn bà nhìn thấy sự căm phẫn trong mắt mình. “Mẹ đừng lo. Con sẽ ổn thôi.” Tôi nói, giọng khô khốc.
Ổn ư? Làm sao tôi có thể ổn khi phải chung sống với kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của ba tôi? Nguyên, gã chủ tịch tập đoàn bất động sản giàu có, quyền lực, và tàn nhẫn. Gã đã dùng mọi thủ đoạn để thâu tóm công ty của ba tôi, đẩy ông vào con đường cùng. Ba tôi đã không chịu nổi áp lực, ông đã…
Tôi siết chặt tay, cố gắng kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lòng. Mẹ tôi, vì muốn cứu vãn gia đình, đã chấp nhận lời cầu hôn của Nguyên, đổi lại sự tha thứ cho khoản nợ khổng lồ mà ba tôi để lại. Tôi biết, bà làm vậy là vì tôi, vì muốn tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng bà đâu biết rằng, sự hy sinh của bà lại đẩy tôi vào vực thẳm.
Tiếng còi xe vọng vào, báo hiệu Nguyên đã đến. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Đây là lúc tôi phải đối mặt với kẻ thù của mình. Tôi sẽ không để gã nhìn thấy sự yếu đuối của tôi. Tôi sẽ khiến gã phải trả giá cho những gì đã gây ra cho gia đình tôi.
Khi bước xuống nhà, tôi thấy Nguyên đứng ở cửa, vẻ mặt lạnh lùng. Gã mặc một bộ vest đen lịch lãm, càng làm nổi bật vẻ điển trai đầy quyền lực của gã. Ánh mắt gã lướt qua tôi, không một chút cảm xúc.
“Cô dâu xinh đẹp đấy.” Gã nói, giọng mỉa mai.
Tôi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt gã. “Ông Nguyên quá khen rồi.” Tôi đáp, giọng lạnh như băng.
Gã nhếch mép cười khẩy, rồi quay sang chào hỏi mẹ tôi. “Thưa bác, hôm nay bác thật rạng rỡ.”
Mẹ tôi gượng gạo đáp lại, rồi đưa mắt nhìn tôi như muốn cầu xin tôi đừng làm gì dại dột. Tôi hiểu ý bà, nhưng tôi không thể hứa. Sự căm hận trong tôi đã ăn sâu vào máu, nó không thể nào nguôi ngoai.
Đám cưới được tổ chức tại một khách sạn sang trọng bậc nhất Hà Nội. Khách khứa đến dự đông nghịt, toàn những nhân vật máu mặt trong giới kinh doanh và chính trị. Tôi đứng bên cạnh Nguyên, cố gắng nở một nụ cười giả tạo để làm vừa lòng mọi người. Nhưng trong lòng tôi, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: trả thù.
Trong suốt buổi tiệc, Nguyên luôn tỏ ra là một người chồng mẫu mực. Gã ân cần chăm sóc tôi, rót rượu cho tôi, thậm chí còn gắp thức ăn cho tôi. Nhưng tôi biết, tất cả chỉ là diễn kịch. Gã đang cố gắng che đậy con người thật của mình, một con quỷ đội lốt người.
Đến phần trao nhẫn, tôi run rẩy khi cầm chiếc nhẫn kim cương trên tay. Chiếc nhẫn này tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu, nhưng đối với tôi, nó chỉ là một món đồ trang sức vô nghĩa. Tôi nhìn vào mắt Nguyên, thấy ánh mắt gã lóe lên một tia thích thú.
Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón tay gã, rồi gượng gạo nở một nụ cười. “Chúc mừng anh, ông Nguyên.”
Gã nắm lấy tay tôi, siết chặt. “Cảm ơn em, bà Nguyên.”
Sau buổi tiệc, chúng tôi trở về căn biệt thự xa hoa của Nguyên. Căn biệt thự này rộng lớn đến mức khiến tôi cảm thấy lạc lõng. Tôi biết, từ giờ phút này, tôi sẽ phải sống trong một cái lồng son, bị giam cầm bởi sự giàu có và quyền lực của Nguyên.
Khi bước vào phòng ngủ, tôi thấy một chiếc váy ngủ lụa màu đỏ được đặt sẵn trên giường. Tôi nhếch mép cười khẩy. Gã nghĩ rằng tôi sẽ ngoan ngoãn mặc nó và lên giường phục vụ gã sao? Gã lầm rồi.
Tôi vớ lấy chiếc váy, xé toạc nó thành từng mảnh. Tôi sẽ không để gã chạm vào người tôi. Tôi sẽ biến cuộc sống của gã thành địa ngục.
Đêm tân hôn, tôi khóa trái cửa phòng ngủ. Tôi biết Nguyên sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng tôi không sợ. Tôi sẽ chiến đấu đến cùng.
Đến tận khuya, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập. “Hà, mở cửa ra!” Tiếng Nguyên vang lên, đầy giận dữ.
Tôi im lặng, không đáp lời. Tôi biết gã đang rất tức giận, nhưng tôi không quan tâm. Tôi muốn gã phải nếm trải cảm giác bất lực và đau khổ.
Tiếng gõ cửa ngày càng mạnh hơn, rồi đột nhiên dừng lại. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng gã đã bỏ cuộc. Nhưng tôi đã lầm.
Tôi nghe thấy tiếng động cơ xe hơi gầm rú. Tôi vội vàng chạy ra ban công, nhìn xuống. Tôi thấy Nguyên đang lái chiếc xe thể thao của gã lao thẳng vào cổng biệt thự.
Cánh cổng sắt đổ sập, chiếc xe lao vào sân vườn, đâm sầm vào một bức tượng đá. Nguyên bước ra khỏi xe, vẻ mặt lạnh lùng. Gã rút điện thoại ra, gọi cho ai đó.
“Cho người đến đây ngay lập tức. Tôi muốn phá tan cái cửa phòng ngủ chết tiệt kia.” Gã nói, giọng đầy đe dọa.
Tôi kinh hoàng nhận ra, Nguyên không chỉ muốn ép buộc tôi về thể xác, mà còn muốn phá hủy tinh thần tôi. Gã muốn tôi phải khuất phục trước quyền lực của gã.
Tôi phải làm gì đây? Làm sao tôi có thể thoát khỏi nanh vuốt của con quỷ này?