Đêm Định Mệnh Ở Sài Gòn

Chapter 1 — Đêm Định Mệnh Ở Sài Gòn

Tiếng còi xe inh ỏi vọng lại từ đường phố Sài Gòn náo nhiệt, nhưng tâm trí Ngọc Anh hoàn toàn trống rỗng. Chiếc váy lụa màu ngọc bích cô mặc, món quà cuối cùng của mẹ, bỗng trở nên nặng trĩu. Cô đứng trước cổng biệt thự xa hoa, nơi số phận của cô sắp rẽ sang một trang hoàn toàn khác.

Ngọc Anh, 22 tuổi, lớn lên trong một con hẻm nhỏ ở quận 4. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng tràn ngập tình yêu thương của mẹ và những người hàng xóm tốt bụng. Mẹ cô, một thợ may lành nghề, đã một mình nuôi cô khôn lớn. Nhưng căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi người phụ nữ quan trọng nhất đời cô, để lại Ngọc Anh một mình với khoản nợ khổng lồ và một lời trăn trối kỳ lạ: “Hãy tìm đến nhà họ Trần… họ sẽ giúp con.”

Ngọc Anh chưa từng nghe đến cái tên Trần trước đây. Mẹ cô luôn kín tiếng về quá khứ, chỉ kể những câu chuyện cổ tích ngọt ngào trước khi cô chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong những giây phút cuối đời, mẹ cô đã van nài cô phải tìm đến gia đình giàu có này, một gia đình quyền lực bậc nhất Sài Gòn.

Biệt thự Trần nguy nga như một tòa lâu đài, với khu vườn rộng lớn được chăm sóc tỉ mỉ. Những hàng cây xanh mướt bao quanh tạo nên một không gian yên tĩnh, hoàn toàn trái ngược với sự ồn ào, xô bồ của thành phố ngoài kia. Ngọc Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân trước khi bấm chuông cửa.

Một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest đen, mở cửa. Ánh mắt ông ta dò xét cô từ đầu đến chân. “Cô là…?”

“Tôi là Ngọc Anh. Mẹ tôi, trước khi qua đời, đã bảo tôi đến tìm gia đình họ Trần.” Giọng cô run run, cố gắng giữ bình tĩnh.

Người đàn ông nhíu mày. “Xin mời cô vào.” Ông ta dẫn cô vào một phòng khách rộng lớn, được trang trí bằng những món đồ cổ đắt tiền. Ngọc Anh cảm thấy lạc lõng giữa không gian xa hoa này. Cô chưa bao giờ bước chân vào một nơi lộng lẫy đến vậy.

Một người phụ nữ quý phái, khoảng ngoài năm mươi, bước vào phòng. Bà ta có khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo. “Cô là Ngọc Anh?” giọng bà ta vang vọng trong không gian yên tĩnh.

“Dạ vâng.” Ngọc Anh cúi đầu.

“Mẹ cô… là Thanh Mai?” Người phụ nữ hỏi, ánh mắt bà ta có chút dao động.

Ngọc Anh ngạc nhiên. “Sao… sao bà biết tên mẹ tôi?”

Người phụ nữ thở dài. “Ngồi xuống đi. Chúng ta có rất nhiều chuyện cần nói.”

Bà ta kể cho Ngọc Anh nghe một câu chuyện về quá khứ, một câu chuyện về tình yêu, sự phản bội và những bí mật được chôn giấu. Mẹ cô, Thanh Mai, từng là bạn thân của bà ta, đã yêu say đắm chồng bà ta, ông Trần. Một mối tình tay ba đầy đau khổ đã khiến Thanh Mai rời đi, mang theo một bí mật lớn.

“Ngọc Anh,” người phụ nữ nói, giọng bà ta trở nên nghiêm trọng. “Cô là con gái của ông Trần.”

Ngọc Anh sững sờ. Cô không thể tin vào tai mình. Cô… là con gái của một người đàn ông giàu có, quyền lực? Cuộc đời cô hoàn toàn thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc.

“Ông Trần đã qua đời cách đây không lâu,” người phụ nữ tiếp tục. “Và theo di chúc của ông ấy, cô sẽ nhận được một phần tài sản kếch xù. Nhưng… có một điều kiện.”

Ngọc Anh nhìn bà ta, trái tim cô đập loạn xạ. “Điều kiện gì ạ?”

“Cô phải kết hôn với cháu trai của tôi, Tuấn Tú.”

Ngọc Anh chết lặng. Kết hôn? Với một người cô chưa từng gặp mặt? Tại sao? Câu hỏi dồn dập trong đầu cô, nhưng trước khi cô kịp hỏi, người phụ nữ đã đứng dậy.

“Hãy suy nghĩ kỹ đi. Cô có một đêm để quyết định.” Bà ta rời khỏi phòng, để lại Ngọc Anh một mình với mớ hỗn độn trong lòng. Số phận của cô đã được định đoạt, nhưng liệu cô có thể chấp nhận nó?

Khi Ngọc Anh còn đang chìm trong suy nghĩ, cánh cửa phòng bật mở. Một chàng trai trẻ, cao ráo, với khuôn mặt lạnh lùng bước vào. Đôi mắt anh ta nhìn cô dò xét, không chút cảm xúc. “Cô là Ngọc Anh?” anh ta hỏi, giọng nói băng giá. “Tôi là Tuấn Tú. Và tôi không có ý định kết hôn với cô.”