Giọt Sương Trên Vai Người Lạ

Chapter 1 — Giọt Sương Trên Vai Người Lạ

Tiếng chuông gió reo lên lanh lảnh khi tôi bước vào tiệm hoa nhỏ, nhưng âm thanh ấy chẳng thể xua tan cái lạnh lẽo đang bủa vây trái tim tôi. Mùi hương hoa huệ thoang thoảng càng làm tôi nhớ đến bà, người vừa mới rời xa tôi mãi mãi.

Tôi là Hà, hai mươi hai tuổi, và vừa trở thành trẻ mồ côi. Bà nội là người thân duy nhất của tôi, và bây giờ, bà đã đi rồi. Bà để lại cho tôi một gánh nặng – tiệm hoa nhỏ này, "Hoa Hồng Đen", nằm khuất trong một con hẻm nhỏ ở Hà Nội. Bà bảo, đây là nơi cất giữ bí mật gia đình tôi, một bí mật mà tôi không hề hay biết.

Những ngày đầu sau đám tang, tôi sống như một cái bóng. Tôi cố gắng duy trì tiệm hoa, cắm hoa, tưới cây, nhưng tâm trí tôi hoàn toàn trống rỗng. Khách hàng thưa thớt, có lẽ vì tiệm hoa của tôi quá cũ kỹ, hoặc có lẽ vì chẳng ai còn nhớ đến sự tồn tại của nó.

Một buổi chiều mưa tầm tã, khi tôi đang chuẩn bị đóng cửa, một chiếc xe hơi đen bóng dừng lại trước tiệm. Một người đàn ông bước ra, dáng vẻ uy nghiêm, lạnh lùng. Anh ta cao lớn, mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Khuôn mặt anh ta góc cạnh, đôi mắt sắc sảo như dao cau. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt không chút cảm xúc.

"Cô là Hà?" anh ta hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực.

Tôi gật đầu, run rẩy.

"Tôi là Quân. Tôi đến để nói về chuyện làm ăn," anh ta nói, rồi bước vào tiệm, mang theo cả một bầu không khí căng thẳng.

Anh ta nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những đóa hoa hồng đen được cắm trang trọng trong một chiếc bình pha lê. "Bà cô cô rất thích loại hoa này," anh ta nói, giọng điệu có chút gì đó khác lạ.

"Anh biết bà tôi?" tôi hỏi, ngạc nhiên.

Anh ta không trả lời. Thay vào đó, anh ta rút từ trong túi áo ra một tấm séc. "Tôi muốn mua lại tiệm hoa này," anh ta nói, đặt tấm séc lên bàn. "Giá này là quá hời cho một nơi tồi tàn như thế này."

Tôi nhìn tấm séc, choáng váng. Số tiền trên đó đủ để tôi sống sung túc cả đời. Nhưng điều gì đó trong ánh mắt của Quân khiến tôi nghi ngờ. Tại sao một người đàn ông giàu có như anh ta lại muốn mua một tiệm hoa nhỏ xíu như thế này?

"Tôi không bán," tôi nói, giọng kiên quyết.

Quân nhếch mép cười khẩy. "Cô nên suy nghĩ lại. Cô không biết mình đang từ chối điều gì đâu."

Và rồi, anh ta nói một câu khiến tôi chết lặng: "Bí mật của gia đình cô, tôi biết tất cả."