Hoa Quỳnh Nở Muộn

Chapter 1 — Hoa Quỳnh Nở Muộn

Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Hà. Cô vơ lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, mắt nhắm mắt mở nhìn dòng chữ 'Mẹ gọi'. Một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra khỏi đôi môi mỏng. Cô biết cuộc gọi này sẽ định đoạt tương lai của mình.

"Alo, con nghe đây mẹ." Giọng Hà khàn đặc vì thiếu ngủ.

"Hà, con dậy chưa? Hôm nay con phải đến gặp mặt nhà trai." Giọng bà Lan, mẹ Hà, vang lên đầy vẻ gấp gáp.

Tim Hà chùng xuống. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi thời khắc này đến, cô vẫn không khỏi bàng hoàng. "Mẹ à, con đã nói rồi mà… con không muốn kết hôn theo sự sắp đặt."

"Hà, con đừng bướng bỉnh nữa. Con biết tình hình công ty chúng ta đang khó khăn thế nào mà. Cuộc hôn nhân này là cơ hội duy nhất để cứu vãn tất cả." Giọng bà Lan trở nên nghiêm khắc.

"Nhưng…" Hà cố gắng phản đối, nhưng bà Lan đã ngắt lời cô.

"Không nhưng nhị gì hết. Mẹ đã quyết định rồi. 10 giờ sáng nay, con phải có mặt ở nhà hàng Hoàng Gia. Ăn mặc cho tươm tất vào. Đừng để mẹ phải xấu hổ." Nói xong, bà Lan cúp máy.

Hà ngồi bật dậy trên giường, ôm mặt khóc. Cô biết rằng mọi lời phản kháng đều vô ích. Cuộc hôn nhân này không phải vì tình yêu, mà là một giao dịch. Một giao dịch mà cô, người con gái bé nhỏ, phải hy sinh hạnh phúc của mình để cứu lấy gia đình.

Nhìn mình trong gương, Hà thấy một cô gái với đôi mắt buồn rười rượi, làn da trắng xanh vì thiếu ngủ. Cô biết rằng từ giờ phút này, cuộc đời cô sẽ bước sang một trang mới. Một trang sách mà cô không hề mong muốn.

Đúng 10 giờ, Hà bước vào nhà hàng Hoàng Gia. Cô mặc một chiếc áo dài trắng tinh khôi, mái tóc đen dài xõa ngang lưng. Vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết của cô thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng trong đôi mắt ấy, vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Cô đảo mắt tìm kiếm, rồi dừng lại ở một bàn ăn sang trọng, nơi có một người đàn ông đang ngồi đợi. Anh ta quay lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua cô. Nụ cười trên môi anh ta có vẻ gì đó…tàn nhẫn.