Hoa Mười Giờ Nở Muộn
Chapter 1 — Hoa Mười Giờ Nở Muộn
Tiếng chuông điện thoại réo rắt phá tan sự tĩnh lặng của căn phòng nhỏ, kéo Thảo Nguyên khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô vội vàng với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, mắt nhắm mắt mở nhìn dòng chữ hiện trên màn hình: "Mẹ gọi". Một thoáng bối rối lướt qua, cô hít một hơi thật sâu rồi bắt máy.
"Alo, con nghe đây mẹ."
"Nguyên à, con đang làm gì đấy?" Giọng mẹ cô, bà Lan, nghe có vẻ lo lắng.
"Dạ con vừa mới ngủ dậy thôi ạ. Có chuyện gì không mẹ? Sao giọng mẹ nghe lạ vậy?"
"Có chuyện này... mẹ không biết phải nói với con thế nào nữa..." Bà Lan ngập ngừng, rồi thở dài. "Ông bà... ông bà muốn con về ra mắt... Long..."
Tim Thảo Nguyên hẫng một nhịp. Long? Cái tên ấy như một lưỡi dao cứa vào ký ức ngủ quên của cô. Đã sáu năm rồi, kể từ cái đêm định mệnh ấy ở Đà Nẵng, sáu năm cô cố gắng chôn vùi mọi thứ vào quá khứ. Vậy mà giờ đây, nó lại đột ngột ùa về, bóp nghẹt trái tim cô.
"Mẹ... mẹ nói sao cơ? Con... con không hiểu." Thảo Nguyên cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng tay cô đã run lên.
"Ông bà nói Long là một chàng trai tốt, gia đình lại quyền thế, muốn con tìm hiểu. Mẹ biết con có sự nghiệp riêng ở Sài Gòn, nhưng... đây là ý của ông bà." Giọng bà Lan nhỏ dần, như thể bà cũng không đồng tình với quyết định này.
Thảo Nguyên im lặng. Cô biết rõ tính cách của ông bà ngoại. Một khi họ đã quyết định điều gì, rất khó để thay đổi. Họ luôn muốn cô có một cuộc sống ổn định, sung túc, gả vào một gia đình giàu có, danh giá. Nhưng họ đâu biết rằng, sâu thẳm trong lòng cô, cuộc sống của cô đã không còn là của riêng cô nữa.
"Con... con cần thời gian suy nghĩ. Mẹ cho con thêm vài ngày được không?" Thảo Nguyên nói, cố gắng kìm nén cảm xúc.
"Ừ, được rồi. Mẹ biết con cần thời gian. Nhưng Nguyên à, ông bà rất mong con đấy." Bà Lan nói rồi cúp máy. Thảo Nguyên thả điện thoại xuống giường, ngồi bất động. Ánh nắng sớm mai chiếu vào căn phòng nhỏ, nhưng lòng cô lại tối sầm lại.
Sáu năm trước, Thảo Nguyên là một cô sinh viên năm nhất đầy mơ mộng của trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Trong một chuyến đi tình nguyện ở Đà Nẵng, cô đã gVũ Bảo Long, một chàng trai quyến rũ, lãng tử, hơn cô vài tuổi. Họ đã có một đêm say đắm bên nhau, một đêm mà cô nghĩ là định mệnh. Nhưng rồi, Long biến mất, không một lời giải thích. Cô đau khổ, tuyệt vọng, nhưng rồi nhận ra mình đã mang trong mình giọt máu của anh. Cô quyết định giữ lại đứa bé, một mình vượt qua mọi khó khăn, định kiến để sinh và nuôi nấng con trai, bé Bi.
Bây giờ, khi cuộc sống của cô và Bi đã ổn định ở Sài Gòn, khi cô đã có một công việc tốt, một mái ấm nhỏ, thì quá khứ lại ập đến, đe dọa phá tan mọi thứ. Làm sao cô có thể đối diện với Long? Làm sao cô có thể nói với anh rằng anh có một đứa con trai sáu tuổi? Và quan trọng hơn, làm sao cô có thể để Bi rời xa vòng tay của mình?
Thảo Nguyên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Nhìn xuống con phố Sài Gòn nhộn nhịp, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng. Cô phải làm gì đây?
***
Thảo Nguyên nhìn mình trong gương. Hình ảnh phản chiếu là một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Cô đã cố gắng trang điểm kỹ lưỡng để che đi quầng thâm dưới mắt, nhưng không thể nào che giấu được sự lo lắng, bất an đang xâm chiếm trái tim cô.
Hôm nay, cô phải về Hà Nội, gặp ông bà ngoại và... Long. Cô đã gọi điện cho mẹ, nói rằng cô sẽ nghe theo ý của ông bà, về Hà Nội gặp mặt Long. Bà Lan mừng rỡ, dặn dò cô đủ điều, nhưng Thảo Nguyên biết, trong lòng mẹ cô cũng đầy lo lắng.
"Mẹ ơi, con xong rồi ạ!" Tiếng Bi gọi vọng ra từ phòng khách.
Thảo Nguyên hít một hơi thật sâu, cố gắng mỉm cười. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Bi đang đứng trước cửa, tay ôm chặt con gấu bông yêu thích. Bi năm nay đã sáu tuổi, là một cậu bé thông minh, lanh lợi, thừa hưởng nhiều nét đẹp từ cả cô và Long. Mỗi khi nhìn Bi, Thảo Nguyên lại cảm thấy trái tim mình ấm áp, nhưng cũng nhói đau.
"Bi của mẹ hôm nay đẹp trai quá!" Thảo Nguyên nói, ôm Bi vào lòng. "Hôm nay Bi ở nhà với dì Mai ngoan nhé. Mẹ đi công tác vài ngày rồi về."
"Mẹ đi lâu không ạ? Con nhớ mẹ!" Bi ngước đôi mắt to tròn nhìn cô.
"Mẹ đi nhanh thôi. Mẹ hứa sẽ mua quà cho Bi nhé!" Thảo Nguyên hôn lên trán Bi, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cô không muốn Bi biết chuyện gì đang xảy ra. Cô muốn bảo vệ con trai mình khỏi mọi sóng gió của cuộc đời.
Sau khi dặn dò dì Mai cẩn thận, Thảo Nguyên xách vali ra khỏi nhà. Cô bắt taxi ra sân bay Tân Sơn Nhất, lòng nặng trĩu. Trên đường đi, cô không ngừng tự hỏi liệu mình có đang làm đúng hay không. Liệu việc gặp lại Long có phải là một sai lầm?
Đến sân bay Nội Bài, Thảo Nguyên bắt taxi về thẳng nhà ông bà ngoại ở khu phố cổ. Vừa bước vào nhà, cô đã nghe thấy tiếng ông bà ngoại mừng rỡ chào đón. Họ ôm chầm lấy cô, hỏi han đủ điều. Thảo Nguyên cố gắng tươi cười đáp lại, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy nặng nề.
"Nguyên à, con mệt không? Vào nhà nghỉ ngơi đi. Long sắp đến rồi đấy." Bà ngoại nói, giọng đầy mong đợi.
Thảo Nguyên gật đầu, bước vào nhà. Cô đi thẳng lên phòng, đóng cửa lại. Ngồi trên giường, cô nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Mọi thứ vẫn y như ngày xưa, chỉ có cô là đã thay đổi. Cô không còn là cô sinh viên ngây thơ, mơ mộng ngày nào nữa. Cô đã là một người mẹ, một người phụ nữ trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời.
Tiếng chuông cửa vang lên, kéo Thảo Nguyên khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô biết, Long đã đến. Cô hít một hơi thật sâu, đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Tim cô đập loạn xạ, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô từ từ bước xuống cầu thang, mỗi bước chân như nặng trĩu.
Và rồi, cô nhìn thấy anh. Đứng giữa phòng khách, Long vẫn phong độ, lịch lãm như ngày nào. Anh quay lưng về phía cô, đang nói chuyện với ông bà ngoại. Khi anh quay lại, ánh mắt họ chạm nhau. Một thoáng ngỡ ngàng, bối rối hiện lên trên khuôn mặt anh. Rồi, anh mỉm cười.
"Chào em, Thảo Nguyên." Anh nói, giọng trầm ấm.
Nhưng rồi, ánh mắt anh dừng lại ở một điểm phía sau lưng cô, ánh mắt anh từ ngỡ ngàng chuyển sang khó hiểu, thậm chí là sửng sốt. Thảo Nguyên tò mò quay đầu lại nhìn theo hướng mắt của anh. Cô chết lặng. Bi, con trai cô, đang đứng ngay trước cửa, tay dụi mắt, giọng ngái ngủ:
"Mẹ ơi, con mơ thấy mẹ..."