Máu Nhuộm Áo Dài
Chapter 1 — Máu Nhuộm Áo Dài
Tiếng súng chát chúa xé toạc màn đêm yên tĩnh của Sài Gòn. Tôi gục xuống, mùi tanh nồng của máu hòa lẫn với hương hoa quỳnh thoang thoảng trong vườn nhà.
Tôi là Thu, hai mươi ba tuổi, và cuộc đời tôi vừa rẽ sang một trang mới, đen tối và đầy rẫy hiểm nguy. Sinh ra và lớn lên trong nhung lụa, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt với những thứ như thế này. Ba tôi, ông trùm Phan Hải, luôn cố gắng bảo vệ tôi khỏi thế giới ngầm đầy rẫy bạo lực mà ông ta thống trị. Nhưng có vẻ như, vỏ bọc an toàn ấy đã vỡ tan.
Ba tôi là người đứng đầu Phan Gia, một trong những tổ chức mafia lớn nhất ở miền Nam. Ông ta gầy dựng đế chế của mình từ những năm tháng khó khăn, bằng máu và nước mắt. Phan Gia kiểm soát hầu hết các hoạt động phi pháp trong thành phố: buôn lậu, cờ bạc, bảo kê… Tuy nhiên, ba tôi luôn có một nguyên tắc: không dính líu đến ma túy. Chính nguyên tắc này đã khiến Phan Gia trở thành cái gai trong mắt nhiều kẻ, đặc biệt là Long Hổ Hội, một tổ chức mafia tàn bạo và khát máu không kém.
Tôi lớn lên trong một biệt thự xa hoa ở khu Thảo Điền. Cuộc sống của tôi là những buổi học piano, những bữa tiệc sang trọng, và những chuyến du lịch nước ngoài. Tôi biết về công việc của ba mình, nhưng ông ta luôn giữ tôi ở một khoảng cách an toàn. Ông muốn tôi có một cuộc sống bình thường, một cuộc sống mà ông ta không bao giờ có được.
Nhưng đêm nay, tất cả đã thay đổi. Tôi đang tưới hoa quỳnh trong vườn thì nghe thấy tiếng súng. Trước khi kịp phản ứng, tôi đã cảm thấy một nhát dao sắc lẹm đâm vào bụng. Tôi ngã xuống, máu loang ra trên chiếc áo dài trắng tinh. Tôi nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông vụt qua, khuôn mặt hắn bị che khuất bởi chiếc mũ lưỡi trai.
"Thu!" Tiếng ba tôi vang lên đầy hoảng hốt. Ông chạy đến ôm tôi vào lòng, khuôn mặt ông tái mét. "Gọi cấp cứu! Nhanh lên!"
Tôi cố gắng mở mắt nhìn ông. "Ba… tại sao?"
Ông lắc đầu, nước mắt lăn dài trên gò má. "Đừng nói gì cả. Con sẽ ổn thôi."
Tôi biết ông đang cố gắng trấn an tôi, nhưng tôi cảm nhận được sự sợ hãi trong giọng nói của ông. Tôi cảm thấy cơ thể mình ngày càng yếu đi. Mọi thứ trở nên mờ ảo.
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện. Căn phòng trắng toát, thoang thoảng mùi thuốc khử trùng. Ba tôi đang ngồi bên cạnh giường, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Ông nắm chặt tay tôi.
"Con tỉnh rồi à?" Ông hỏi, giọng khàn đặc.
Tôi gật đầu, cố gắng ngồi dậy nhưng một cơn đau nhói ở bụng khiến tôi phải nhăn mặt.
"Đừng cử động mạnh," ông nói. "Con vừa trải qua một cuộc phẫu thuật lớn."
"Con… con bị sao vậy?" Tôi hỏi.
"Con bị đâm," ông nói. "Nhưng con đã qua cơn nguy kịch rồi."
Tôi im lặng một lúc, cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra. "Ai đã làm điều này?"
Ba tôi siết chặt tay tôi hơn. "Ba sẽ tìm ra chúng. Ba hứa đấy."
Tôi nhìn vào mắt ông. Tôi biết ông đang nói thật. Nhưng tôi cũng biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Long Hổ Hội không phải là một đối thủ dễ chơi. Và tôi, giờ đây, đã trở thành một phần của cuộc chiến đó.
"Ba… con muốn biết sự thật," tôi nói. "Tại sao chúng lại muốn giết con?"
Ba tôi thở dài, ánh mắt ông trở nên nặng trĩu. "Có những chuyện con không cần phải biết."
"Không, ba. Con cần phải biết," tôi nói. "Con không muốn sống trong bóng tối nữa. Con muốn biết tất cả."
Ông nhìn tôi một lúc lâu, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, ông gật đầu.
"Được thôi," ông nói. "Ba sẽ kể cho con nghe mọi chuyện. Nhưng con phải hứa với ba một điều."
"Hứa gì?" Tôi hỏi.
"Con phải hứa là con sẽ không làm điều gì ngu ngốc," ông nói. "Con phải hứa là con sẽ nghe lời ba."
Tôi gật đầu. "Con hứa."
Ông hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện về Phan Gia, về Long Hổ Hội, và về mối thù truyền kiếp giữa hai tổ chức. Ông kể về những âm mưu, những cuộc thanh trừng, và những mất mát mà gia đình tôi đã phải gánh chịu.
Ông kể về một bí mật, một bí mật mà ông đã cố gắng che giấu tôi suốt nhiều năm qua. Một bí mật có thể thay đổi mọi thứ.
"Con… con không phải là con ruột của ba," ông nói, giọng run rẩy. "Con là con gái của… của kẻ thù của ba."
Tôi sững sờ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Đầu óc tôi quay cuồng. Tất cả những gì tôi từng tin tưởng, tất cả những gì tôi từng biết về gia đình mình, đều sụp đổ.
"Không… không thể nào," tôi nói, nước mắt trào ra.
"Ba biết điều này rất khó chấp nhận," ông nói. "Nhưng đó là sự thật. Ba đã nhận nuôi con khi con còn bé. Ba đã thề với mẹ con là ba sẽ bảo vệ con."
"Nhưng… tại sao?" Tôi hỏi. "Tại sao ba lại làm như vậy?"
"Vì ba yêu mẹ con," ông nói. "Và vì ba biết rằng con không có lỗi gì cả."
Tôi nhìn ông, cố gắng hiểu những gì ông đang nói. Nhưng mọi thứ quá sức chịu đựng của tôi. Tôi cảm thấy như mình đang chết đuối.
"Vậy… vậy Long Hổ Hội…" Tôi lắp bắp. "Chúng muốn giết con vì con là con gái của kẻ thù của ba?"
Ông gật đầu. "Đúng vậy. Chúng biết về con. Chúng biết về bí mật này. Và chúng muốn lợi dụng con để trả thù ba."
Tôi im lặng một lúc lâu. Tôi nhìn chằm chằm vào trần nhà, cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình. Tôi cảm thấy giận dữ, đau khổ, và sợ hãi. Nhưng trên hết, tôi cảm thấy bị phản bội.
"Con cần thời gian," tôi nói. "Con cần thời gian để suy nghĩ về mọi chuyện."
Ông gật đầu. "Ba hiểu. Ba sẽ cho con thời gian."
Ông đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Tôi nằm một mình trong bóng tối, nước mắt không ngừng rơi. Cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Tôi không còn là Thu ngây thơ, vô tư nữa. Tôi là con gái của kẻ thù, và tôi đang bị săn đuổi.
Tôi phải làm gì đây? Tôi phải tin ai? Và tôi phải sống như thế nào?
Khi tôi còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn loạn, điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ: "Gặp tôi ở quán cà phê 'Vườn Trăng' lúc 8 giờ tối. Một mình."