Nụ Hôn Vị Chanh Dây
Chapter 1 — Nụ Hôn Vị Chanh Dây
Tiếng còi xe inh ỏi xé tan sự tĩnh lặng buổi sáng. Ngân giật mình tỉnh giấc, vội vàng tắt báo thức trên điện thoại. Đêm qua cô thức khuya để hoàn thành bản thiết kế cuối cùng cho dự án hợp tác giữa công ty kiến trúc của gia đình và tập đoàn bất động sản Hoàng Gia.
Hoàng Gia... chỉ cần nghe đến cái tên đó, Ngân đã cảm thấy gai người. Tập đoàn này, đặc biệt là người thừa kế duy nhất của nó, Ân Hoàng, chính là khắc tinh lớn nhất của cô. Hai người như nước với lửa, luôn đối đầu nhau trong mọi việc, từ những cuộc tranh luận gay gắt trong các buổi họp cho đến những trò chơi khăm ngớ ngẩn sau lưng.
Cô đứng dậy, uể oải bước vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, Ngân tự nhủ phải thật mạnh mẽ và chuyên nghiệp trong ngày hôm nay. Dự án này vô cùng quan trọng đối với công ty của gia đình cô, và cô sẽ không để Ân Hoàng phá hỏng nó bằng bất cứ giá nào. Cô sẽ chứng minh cho anh ta thấy rằng cô không chỉ là một cô tiểu thư nhà giàu được nuông chiều, mà còn là một kiến trúc sư tài năng và đầy bản lĩnh.
Đến công ty, Ngân nhanh chóng bắt tay vào công việc. Cô xem lại bản thiết kế, kiểm tra các thông số kỹ thuật và chuẩn bị cho buổi thuyết trình sắp tới. Khi cô đang tập trung cao độ, tiếng gõ cửa vang lên. "Mời vào," cô nói.
Cánh cửa mở ra, và Ân Hoàng bước vào. Anh ta mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, toát lên vẻ quyến rũ chết người. Ngân cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp. "Chào buổi sáng, Ngân," Ân Hoàng nói, nở một nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. "Nghe nói cô đã chuẩn bị rất kỹ cho buổi thuyết trình hôm nay. Tôi rất mong chờ được xem tài năng của cô đấy."
"Không cần anh phải mong chờ," Ngân đáp trả, giọng nói đầy thách thức. "Tôi tin rằng bản thiết kế của chúng tôi sẽ đáp ứng được mọi yêu cầu của tập đoàn Hoàng Gia."
"Ồ, tự tin vậy sao?" Ân Hoàng tiến lại gần Ngân, ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào mắt cô. "Nhưng tôi e rằng, để thuyết phục được tôi, cô sẽ phải làm nhiều hơn thế đấy."
Anh ta tiến sát lại gần, đến mức Ngân có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả vào mặt. Cô ngước nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng mình đã bị cuốn vào một trò chơi nguy hiểm. Ân Hoàng cúi xuống, thì thầm vào tai cô: "Tôi có một đề nghị... Nếu cô thắng trong trò chơi này, tôi sẽ chấp nhận bản thiết kế của cô. Nhưng nếu cô thua...". Anh dừng lại, ánh mắt anh ta ánh lên vẻ tinh quái. "...cô sẽ phải đi ăn tối với tôi."