Đường Dây Ngầm
Chapter 1 — Đường Dây Ngầm
Tiếng súng vang vọng trong đêm tối Venice, xé tan sự yên bình vốn có của thành phố kênh đào. Máu nhuộm đỏ mặt nước, hòa lẫn vào bóng đêm tĩnh mịch. Anh gục xuống, đôi mắt mở to, nhìn tôi với vẻ kinh ngạc tột độ. Marco… người đàn ông tôi yêu, trùm mafia khét tiếng của Venice, vừa bị ám sát ngay trước mắt tôi.
Tôi, Linh Lan, một cô gái Việt Nam bình thường, lạc bước vào thế giới tội ác này chỉ vì tình yêu. Ba năm trước, tôi đến Venice du học, đem theo bao ước mơ tươi đẹp. Rồi tôi gặp Marco Moretti, một người đàn ông quyến rũ, mạnh mẽ, và nguy hiểm. Anh ta là tất cả những gì tôi luôn tránh xa, nhưng trái tim tôi lại không thể cưỡng lại sức hút từ anh.
Marco đưa tôi vào thế giới của anh, một thế giới xa hoa, quyền lực, nhưng cũng đầy rẫy những âm mưu và bạo lực. Tôi biết anh là ai, biết những việc anh làm, nhưng tôi đã tự lừa dối bản thân rằng tình yêu của tôi có thể thay đổi anh, có thể khiến anh rời bỏ thế giới ngầm. Giờ đây, khi anh nằm gục dưới chân tôi, tôi nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào.
“Linh Lan… chạy đi…” Marco thều thào, máu trào ra từ miệng anh. “Bọn chúng… sẽ không để em yên…”
Tôi quỳ xuống, ôm chặt lấy anh, nước mắt giàn giụa. “Không, Marco, em sẽ không bỏ anh. Em sẽ gọi cứu thương…”
“Quá muộn rồi… Hãy nghe anh… Chạy đi… Tìm Alessandro… Anh ta sẽ bảo vệ em…” Marco cố gắng nói, rồi đôi mắt anh nhắm nghiền lại. Anh ra đi, để lại tôi một mình giữa bóng đêm và máu.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa, báo hiệu sự xuất hiện của luật pháp. Nhưng tôi biết, cảnh sát không thể giúp tôi. Những kẻ đã giết Marco, chúng có quyền lực hơn bất cứ ai ở Venice. Chúng sẽ truy lùng tôi, và tôi phải trốn chạy, phải sống sót để trả thù cho Marco.
Tôi đứng dậy, lau vội nước mắt, quyết tâm trỗi dậy trong lòng. Marco đã trao cho tôi một cái tên, Alessandro. Tôi không biết Alessandro là ai, nhưng tôi tin Marco. Anh đã giao phó mạng sống của tôi cho người đó, và tôi phải tìm đến anh ta.
Tôi chạy trốn khỏi hiện trường vụ án, lẫn vào những con hẻm nhỏ chằng chịt của Venice. Tôi không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Tôi chỉ biết rằng, cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Từ một cô sinh viên bình thường, tôi đã trở thành mục tiêu của mafia, một con mồi đang chạy trốn.
Trong lúc chạy trốn, tôi chợt nhớ đến chiếc vòng cổ mà Marco đã tặng tôi vào ngày sinh nhật. Một chiếc vòng cổ bằng ngọc bích, được chạm khắc hình một con rồng. Marco nói rằng, chiếc vòng cổ này sẽ mang lại may mắn cho tôi. Lúc này, tôi mới nhận ra rằng, mặt sau của chiếc vòng cổ có khắc một dòng chữ nhỏ: “Gặp nhau ở nhà thờ San Giorgio Maggiore, lúc nửa đêm ngày trăng tròn.”
Ngày trăng tròn… Đêm nay chính là đêm trăng tròn. Liệu Alessandro có đang chờ tôi ở đó? Hay đây chỉ là một cái bẫy? Tôi không biết, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi phải đến đó, phải tìm Alessandro, và phải sống sót.
Tôi quyết định đến nhà thờ San Giorgio Maggiore. Đó có thể là con đường dẫn đến sự sống, hoặc cũng có thể là con đường dẫn đến cái chết. Nhưng tôi không còn gì để mất. Tôi đã mất Marco, và tôi sẽ không để những kẻ đã giết anh ta thoát tội. Tôi sẽ trả thù, cho anh, và cho chính tôi.
Khi tôi đến gần nhà thờ, tôi thấy một bóng người đứng dưới ánh trăng. Một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác đen, đang nhìn về phía tôi. Trái tim tôi đập loạn xạ. Đó có phải là Alessandro? Hay là một trong những kẻ đã giết Marco?
Người đàn ông bước ra khỏi bóng tối, và tôi nhận ra… Đó không phải là Alessandro. Đó là… Lorenzo Moretti, anh trai của Marco, và cũng là kẻ thù không đội trời chung của anh.
“Chào Linh Lan,” Lorenzo nói, giọng đầy mỉa mai. “Anh biết em sẽ đến đây.”