Nhẫn Cưới Không Tình Yêu
Chapter 1 — Nhẫn Cưới Không Tình Yêu
Tiếng còi xe inh ỏi như xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Sài Gòn. Ngọc Lan nhắm chặt mắt, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào. Trong đầu cô, hình ảnh cha cô nằm bất động trên giường bệnh cứ lặp đi lặp lại, ám ảnh đến tột cùng.
Ngọc Lan, cô gái 24 tuổi với đôi mắt buồn thăm thẳm, sinh ra và lớn lên trong một gia đình trung lưu ở ngoại ô thành phố. Cuộc sống của cô vốn êm đềm trôi qua với những buổi chiều tan học, những bữa cơm gia đình ấm cúng và những ước mơ giản dị về một tương lai tươi sáng. Nhưng tất cả đã sụp đổ vào cái ngày định mệnh khi cha cô, người đàn ông trụ cột của gia đình, bất ngờ ngã bệnh.
Bệnh tình của cha cô ngày càng trở nặng, chi phí điều trị tăng lên chóng mặt. Mẹ cô đã bán đi tất cả những gì có giá trị trong nhà, thậm chí còn vay mượn khắp nơi nhưng vẫn không đủ. Ngọc Lan biết rằng, nếu không có tiền, cha cô sẽ không qua khỏi.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, một tia hy vọng le lói xuất hiện. Bà Hai, một người họ hàng xa, đến thăm gia đình cô và đề nghị một giải pháp: một cuộc hôn nhân hợp đồng. Bà Hai giới thiệu Ngọc Lan với Đức, một doanh nhân thành đạt nhưng lạnh lùng, đang cần một người vợ để đối phó với áp lực từ gia đình.
"Đức là một người đàn ông tốt," bà Hai nói, giọng đầy vẻ thuyết phục. "Anh ta giàu có, quyền lực và có thể giúp gia đình con trả hết nợ nần. Đây là cơ hội duy nhất để cứu cha con."
Ngọc Lan biết rằng đây là một quyết định khó khăn, có thể thay đổi cả cuộc đời cô. Cô chưa từng gặp Đức, cũng không hề có tình cảm với anh ta. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Vì cha, cô sẵn sàng hy sinh tất cả.
Sau một đêm dài trằn trọc suy nghĩ, Ngọc Lan quyết định chấp nhận lời đề nghị của bà Hai. Cô gặp Đức tại một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố. Anh ta là một người đàn ông cao lớn, lịch lãm, với ánh mắt sắc sảo và vẻ mặt lạnh lùng. Suốt buổi nói chuyện, anh ta chỉ hỏi cô vài câu hỏi ngắn gọn về gia đình và học vấn. Không một lời hỏi han về cảm xúc hay mong muốn của cô.
"Nếu cô đồng ý," Đức nói, giọng lạnh tanh, "Tôi sẽ trả hết nợ nần cho gia đình cô và chu cấp cho cuộc sống của cô sau này. Đổi lại, cô phải trở thành vợ tôi trong vòng hai năm và làm tròn trách nhiệm của một người vợ trước mặt gia đình tôi."
Ngọc Lan gật đầu, cổ họng nghẹn đắng. Cô biết rằng, kể từ giây phút này, cuộc đời cô sẽ bước sang một trang mới, một trang đầy rẫy những thử thách và bất ngờ.
Ngày cưới diễn ra chóng vánh. Ngọc Lan khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nhưng trái tim cô lại nặng trĩu. Cô nhìn mình trong gương, tự hỏi liệu mình có thể vượt qua được cuộc hôn nhân không tình yêu này hay không. Khi cô bước ra khỏi phòng, mẹ cô ôm chầm lấy cô, nước mắt ngắn dài.
"Mẹ xin lỗi con," mẹ cô nói, giọng nghẹn ngào. "Mẹ không muốn con phải hy sinh như vậy."
Ngọc Lan lắc đầu, cố gắng mỉm cười. "Con không sao đâu mẹ. Con sẽ ổn thôi."
Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết rằng cuộc sống của cô sẽ không bao giờ còn giống như trước nữa. Lễ cưới diễn ra tại một khách sạn năm sao sang trọng. Đức luôn giữ khoảng cách với cô, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. Sau khi kết thúc nghi lễ, anh ta đưa cô về căn biệt thự rộng lớn của mình.
"Đây sẽ là nhà của cô," Đức nói, giọng không cảm xúc. "Cô có thể tự do làm bất cứ điều gì mình muốn, miễn là không gây phiền phức cho tôi."
Ngọc Lan nhìn quanh căn biệt thự xa hoa, cảm thấy lạc lõng và cô đơn. Cô tự hỏi, liệu cuộc hôn nhân này có thực sự là giải pháp tốt nhất cho gia đình cô hay không.
Đêm tân hôn, Ngọc Lan ngồi một mình trong phòng ngủ rộng lớn, nước mắt lăn dài trên má. Cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn và bất lực đến thế. Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Cô giật mình, vội vàng lau nước mắt và mở cửa.
Trước mặt cô, Đức đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị. Anh ta cầm trên tay một tập tài liệu dày cộp.
"Đây là hợp đồng hôn nhân của chúng ta," anh ta nói, giọng lạnh lùng. "Cô hãy đọc kỹ và ký vào."
Ngọc Lan cầm lấy tập tài liệu, tim cô đập thình thịch. Cô mở ra và bắt đầu đọc. Từng điều khoản, từng điều khoản hiện ra trước mắt cô, lạnh lùng và tàn nhẫn. Và ở điều khoản cuối cùng, cô đọc được một dòng chữ khiến cô sững sờ: "Trong thời gian hôn nhân, cô tuyệt đối không được phép yêu tôi."