Giao Ước Màu Máu

Chapter 1 — Giao Ước Màu Máu

Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi xé tan màn đêm tĩnh mịch. Ngọc Lan giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm gối. Cô với tay lấy chiếc điện thoại, màn hình hiển thị số lạ. Linh cảm chẳng lành khiến tim cô đập loạn xạ.

"Alo?" giọng cô khàn đặc.

"Cô là Ngọc Lan, vợ của Tạ Đức Huy phải không?" giọng một người đàn ông lạ vang lên, âm điệu lạnh lẽo như lưỡi dao cứa vào tim cô.

"Vâng... Tôi là Ngọc Lan. Anh là ai? Sao lại gọi cho tôi giờ này?"

"Tôi gọi để báo cho cô một tin buồn. Tạ Đức Huy... đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Thi thể đang ở nhà xác bệnh viện X."

Điện thoại rơi khỏi tay Ngọc Lan. Mọi thứ xung quanh cô như ngừng lại. Tạ Đức Huy... chết rồi? Không thể nào! Mới tối qua anh còn ôm cô vào lòng, hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Nước mắt giàn giụa, cô cố gắng trấn tĩnh bản thân, lồm cồm bò xuống giường, vơ lấy áo khoác rồi lao ra khỏi nhà.

Bệnh viện X lạnh lẽo và u ám. Ngọc Lan run rẩy bước vào nhà xác, mùi thuốc khử trùng xộc thẳng vào mũi khiến cô buồn nôn. Người đàn ông ban nãy dẫn cô đến một chiếc bàn inox, trên đó là một thi thể được phủ kín bằng tấm vải trắng. Anh ta kéo tấm vải xuống.

Ngọc Lan gào thét. Đó thật sự là Tạ Đức Huy. Khuôn mặt anh bê bết máu, biến dạng đến mức khó nhận ra. Cô quỵ xuống bên cạnh thi thể anh, gào khóc thảm thiết. "Huy ơi! Anh bỏ em mà đi thật sao? Anh hứa sẽ ở bên em mà!"

Tang lễ của Tạ Đức Huy diễn ra ba ngày sau đó. Bạn bè, người thân, đồng nghiệp đến chia buồn. Ai cũng thương xót cho số phận của một chàng trai tài giỏi, hiền lành và một người vợ trẻ góa bụa. Nhưng sâu thẳm trong lòng Ngọc Lan, nỗi đau mất mát hòa lẫn với một sự nghi ngờ lớn dần. Tạ Đức Huy là một người lái xe cẩn thận. Anh không bao giờ uống rượu khi lái xe. Làm sao có thể xảy ra tai nạn được?

Ngọc Lan bắt đầu bí mật điều tra. Cô tìm đến những người bạn thân thiết của Tạ Đức Huy, lục lại những giấy tờ, sổ sách của anh. Cô phát hiện ra Tạ Đức Huy đang thực hiện một dự án lớn với công ty của ông Trần Hùng, một doanh nhân giàu có và quyền lực. Dự án này có thể mang lại lợi nhuận khổng lồ, nhưng cũng đầy rẫy rủi ro và cạnh tranh.

Một đêm khuya, khi đang lục lọi trong máy tính của Tạ Đức Huy, Ngọc Lan tìm thấy một đoạn ghi âm. Đó là cuộc trò chuyện giữa Tạ Đức Huy và một người đàn ông lạ. "Anh Hùng muốn tôi rút khỏi dự án. Anh ta nói nếu tôi không nghe theo, tôi sẽ phải hối hận."

"Anh đã nói gì với ông ta?" giọng Tạ Đức Huy run rẩy.

"Tôi đã từ chối. Tôi không thể phản bội lại niềm tin của các cổ đông."

"Vậy thì... cậu tự lo cho mình đi." Tiếng cười man rợ của người đàn ông vang lên trước khi đoạn ghi âm kết thúc.

Ngọc Lan chết lặng. Vậy là Tạ Đức Huy bị giết? Ông Trần Hùng đã ra tay? Nước mắt cô trào ra, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự đau khổ, mà là nước mắt của sự căm hờn và quyết tâm. Cô thề sẽ trả thù cho Tạ Đức Huy, dù phải trả giá bằng cả mạng sống.

Năm năm sau.

Ngọc Lan, giờ đây đã trở thành một người phụ nữ sắc sảo và quyền lực. Cô không còn là cô gái ngây thơ, yếu đuối ngày nào. Cô đã dùng mọi thủ đoạn để leo lên vị trí cao trong giới kinh doanh, từng bước tiếp cận và thâu tóm những công ty con của tập đoàn Trần Hùng. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Kế hoạch trả thù của cô vẫn còn rất dài.

Đêm nay, cô tham dự một buổi tiệc từ thiện do tập đoàn Trần Hùng tổ chức. Cô diện một chiếc váy dạ hội màu đỏ rực, khoe trọn đường cong quyến rũ. Nụ cười trên môi cô lạnh lùng và đầy toan tính. Khi cô bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Trần Hùng cũng không ngoại lệ. Ông ta tiến đến, chìa tay ra.

"Cô Lan, rất vui được gặp cô. Tôi đã nghe danh cô từ lâu."

Ngọc Lan bắt tay ông ta, ánh mắt cô lóe lên một tia lửa giận. "Ông Hùng, tôi cũng rất vui được gặp ông. Tôi tin rằng chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều lần nữa."

Khiêu vũ kết thúc, Ngọc Lan tiến đến bàn rượu, rót một ly champagne. Một bóng người tiến đến gần cô.

"Cô Lan, tôi có thể mời cô một ly được không?"

Ngọc Lan quay lại. Đó là Trần Minh, con trai của Trần Hùng. Anh ta có vẻ ngoài điển trai, lịch lãm và nụ cười quyến rũ. Nhưng Ngọc Lan biết, đằng sau vẻ ngoài đó là một con người tàn nhẫn và xảo quyệt, không khác gì cha anh ta. Đây chính là con mồi tiếp theo của cô.

"Rất sẵn lòng," Ngọc Lan mỉm cười, một nụ cười mà không ai có thể đoán được ẩn chứa điều gì. Cô nâng ly champagne, chạm nhẹ vào ly của Trần Minh. "Chúc mừng sự hợp tác của chúng ta."

Trần Minh mỉm cười đáp lại, nhưng ánh mắt anh ta không rời khỏi Ngọc Lan. Anh ta biết, cô là một người phụ nữ nguy hiểm. Nhưng anh ta cũng không thể cưỡng lại sức hút của cô. Anh ta không hề biết rằng, mình đã bước chân vào một cái bẫy được giăng sẵn.

Ngọc Lan siết chặt ly champagne trong tay. Cuộc trả thù của cô, chỉ vừa mới bắt đầu.