Ngã Tư Không Đèn
Chapter 1 — Ngã Tư Không Đèn
Tiếng chuông điện thoại réo rắt kéo Hân ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô vội vàng bắt máy, giọng nói đầu dây bên kia lạnh lùng như muốn xuyên thủng màng nhĩ: "Hân, Tuấn bị tai nạn rồi. Đến bệnh viện ngay!"
Trái tim Hân như ngừng đập. Tuấn, chồng cô, người mà cô đã từng yêu hơn cả bản thân mình, sau ba năm ly hôn, giờ lại nằm trong bệnh viện vì tai nạn? Ba năm qua, cô đã cố gắng quên đi anh, vùi mình vào công việc, nhưng hình bóng anh vẫn luôn ẩn hiện trong tâm trí.
Cô lao ra khỏi nhà, mặc kệ cơn mưa tầm tã đang trút xuống Hà Nội. Đường phố ướt nhẹp, những chiếc xe lao vun vút, nhưng trong mắt Hân chỉ có hình ảnh Tuấn nằm bất động trên giường bệnh. Cô tự trách mình, tại sao năm xưa lại quyết định ly hôn? Tại sao không cho anh một cơ hội để giải thích?
Đến bệnh viện, Hân gần như chết lặng khi nhìn thấy mẹ Tuấn ngồi bệt dưới hành lang, đôi mắt đỏ hoe. Bà nhìn cô bằng ánh mắt oán hận, rồi quay mặt đi, không nói một lời nào. Hân hiểu, bà vẫn chưa tha thứ cho cô vì chuyện năm xưa.
Bác sĩ bước ra, vẻ mặt nghiêm trọng: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng… bệnh nhân bị chấn thương sọ não nghiêm trọng. Khả năng sống sót rất thấp."
Hân khuỵu xuống, nước mắt giàn giụa. Cô chạy vào phòng bệnh, nắm chặt tay Tuấn. Anh nằm đó, nhắm mắt, gương mặt tái nhợt. Hân gục đầu xuống giường, khóc nấc lên. "Tuấn ơi, em xin lỗi… em xin lỗi anh…"
Bỗng nhiên, ngón tay Tuấn khẽ động đậy. Anh hé mở mắt, nhìn Hân bằng ánh mắt mơ màng. "Hà… An…?" Anh thều thào.
Nhưng trước khi Hân kịp trả lời, một giọng nói the thé vang lên từ phía cửa: "Anh Tuấn! Anh tỉnh rồi sao?" Một cô gái trẻ, xinh đẹp, với bụng bầu vượt mặt bước vào, chạy nhanh đến bên giường bệnh, đẩy Hân ra.