Hoa Mộc Lan Nở Muộn

Chapter 1 — Hoa Mộc Lan Nở Muộn

Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Quỳnh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm gối. Cô vội vàng với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình nhấp nháy cái tên “Dũng”.

Tim cô thắt lại. Đã hai năm rồi, kể từ cái ngày định mệnh ấy, cô chưa từng nghe lại giọng anh. Quỳnh ngập ngừng, bàn tay run rẩy vuốt nút nghe.

“Nhiên… là anh đây.” Giọng Dũng khàn đặc, nghẹn ngào, khác xa với chất giọng ấm áp ngày xưa cô từng say đắm. “Anh… anh xin lỗi.”

Quỳnh cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng nấc. “Xin lỗi? Anh xin lỗi vì điều gì? Vì đã ruồng bỏ tôi vào cái ngày tôi cần anh nhất sao? Hay vì đã kết hôn với người con gái khác chỉ sau đó vài tháng?” Những lời nói cay nghiệt chực trào ra khỏi cổ họng, nhưng cô nuốt ngược chúng vào trong. Cô không muốn phí hoài dù chỉ một giây phút nào cho người đàn ông này nữa.

“Anh biết… anh biết em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng anh… anh chỉ muốn em biết… anh chưa bao giờ quên em cả. Anh… anh sắp phải đi xa rồi.” Giọng Dũng đứt quãng, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn.

Đi xa? Đi đâu? Quỳnh sững sờ. “Anh… anh nói gì vậy?”

“Anh… anh bị bệnh nặng. Bác sĩ nói… không còn nhiều thời gian nữa.”

Cả thế giới xung quanh Quỳnh như sụp đổ. Bàn tay cầm điện thoại của cô run lên bần bật. Tất cả những oán hận, những giận hờn, những tổn thương mà cô đã cố gắng chôn vùi suốt hai năm qua bỗng chốc trào dâng.

***

Quỳnh nhớ lại cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà cuộc đời cô rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Cô và Dũng đã từng là một cặp đôi đẹp như tranh vẽ. Họ yêu nhau từ những năm tháng sinh viên, cùng nhau chia sẻ những ước mơ, hoài bão về một tương lai tươi sáng. Dũng là một chàng trai tài giỏi, ấm áp và luôn yêu thương, chiều chuộng cô hết mực. Quỳnh đã từng tin rằng, tình yêu của họ sẽ mãi mãi bền vững.

Nhưng rồi, biến cố ập đến. Gia đình Quỳnh gặp khó khăn về tài chính, công ty của bố cô đứng trên bờ vực phá sản. Đúng lúc đó, Dũng nhận được lời đề nghị hấp dẫn từ một tập đoàn lớn, với điều kiện anh phải kết hôn với con gái của chủ tịch tập đoàn. Dũng đã chọn tiền tài, địa vị, và bỏ rơi Quỳnh.

Cô đã đau khổ, tuyệt vọng đến mức muốn tìm đến cái chết. Nhưng rồi, cô đã vực dậy, cố gắng sống một cuộc đời mới, một cuộc đời không có Dũng. Cô dồn hết tâm huyết vào công việc, trở thành một nhà thiết kế thời trang có tiếng ở Hà Nội. Cô cố gắng chứng minh cho Dũng thấy rằng, cô có thể sống tốt, thậm chí còn tốt hơn khi không có anh.

Nhưng dù đã cố gắng đến đâu, hình bóng Dũng vẫn luôn ám ảnh tâm trí cô. Cô không thể quên được những kỷ niệm đẹp mà họ đã từng có với nhau. Cô cũng không thể tha thứ cho anh vì đã phản bội cô một cách tàn nhẫn.

***

Cuộc gọi cNgô Anh Dũng đã khuấy động lại tất cả những cảm xúc mà Quỳnh đã cố gắng chôn giấu. Cô không biết mình nên làm gì. Cô có nên đến gặp anh không? Có nên tha thứ cho anh không? Hay là tiếp tục sống cuộc đời của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra?

Quỳnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Hà Nội về đêm lung linh, huyền ảo. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi mắt đượm buồn. Cô cảm thấy lạc lõng, cô đơn giữa dòng đời tấp nập.

Cô nhớ đến những lời Dũng nói: “Anh sắp phải đi xa rồi… không còn nhiều thời gian nữa…”

Liệu cô có thể sống thanh thản nếu như không gặp lại anh lần cuối? Liệu cô có thể tha thứ cho bản thân mình nếu như bỏ lỡ cơ hội nói lời tạm biệt với người đàn ông mà cô đã từng yêu sâu đậm?

Quỳnh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô biết rằng, cô cần phải đưa ra một quyết định. Một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô một lần nữa.

Cô cúp máy, vội vàng mở tủ quần áo. Cô cần phải chuẩn bị. Cô cần phải gặp Dũng. Dù cho điều đó có nghĩa là cô phải đối mặt với những tổn thương, những oán hận mà cô đã cố gắng trốn tránh suốt hai năm qua.

Cô chọn một chiếc váy màu đen, đơn giản nhưng thanh lịch. Cô trang điểm nhẹ nhàng, che đi những quầng thâm dưới mắt. Cô nhìn mình trong gương, tự nhủ rằng, cô phải mạnh mẽ, cô phải kiên cường. Cô không được phép yếu đuối trước mặt Dũng.

Khi cô vừa bước ra khỏi nhà, điện thoại lại reo lên. Lần này, không phải Dũng gọi. Là một số lạ.

Quỳnh nhíu mày, ngập ngừng bắt máy. “Alo, ai đấy ạ?”

“Cô là Quỳnh phải không?” Một giọng nữ lạnh lùng vang lên ở đầu dây bên kia.

“Vâng, tôi là Quỳnh. Có chuyện gì vậy?”

“Tôi là Mai, vợ cNgô Anh Dũng.”

Quỳnh sững sờ. Cô không ngờ rằng vợ cNgô Anh Dũng lại gọi cho cô. Cô cảm thấy một dự cảm chẳng lành.

“Tôi gọi cho cô chỉ để nói một điều. Xin cô hãy tránh xa chồng tôi ra. Anh ấy sắp chết rồi, xin cô đừng làm phiền anh ấy nữa.” Giọng Mai đanh thép, không hề có chút cảm xúc.

Quỳnh cảm thấy như có một lưỡi dao đâm thẳng vào tim mình. Cô không ngờ rằng, ngay cả khi sắp chết, Dũng vẫn không thuộc về cô.

“Cô… cô nói gì vậy?” Quỳnh lắp bắp.

“Tôi nói là, hãy để anh ấy yên. Anh ấy đã phải chịu đựng quá nhiều rồi. Xin cô đừng xuất hiện trong cuộc đời anh ấy nữa.” Nói rồi, Mai cúp máy.

Quỳnh đứng chết lặng giữa đường phố Hà Nội. Chiếc điện thoại rơi khỏi tay cô, vỡ tan thành từng mảnh. Cô cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng. Cô không biết mình nên làm gì. Cô có nên nghe lời Mai không? Hay là vẫn đến gặp Dũng, bất chấp tất cả?

Đột nhiên, một chiếc xe máy lao tới với tốc độ kinh hoàng, hướng thẳng về phía cô…