Bản Hợp Đồng Cuối Cùng

Chapter 1 — Bản Hợp Đồng Cuối Cùng

Tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai xé tan màn đêm tĩnh mịch. Ngọc Lan run rẩy với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình nhấp nháy cái tên “Mẹ”. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân trước khi ấn nút nghe.

“Mẹ à…” Giọng Ngọc Lan khàn đặc, đầy mệt mỏi.

“Ngọc Lan, con bé này! Con còn nhớ có mẹ trên đời này sao? Mấy tháng nay con đi đâu biệt tích vậy hả? Có biết ba con… ba con…” Tiếng mẹ nghẹn ngào, đứt quãng.

Trái tim Ngọc Lan thắt lại. “Ba làm sao hả mẹ? Mẹ nói đi!”

“Ba… ba bị tai biến rồi con ơi! Bác sĩ nói phải nằm viện dài ngày, chi phí tốn kém lắm. Mẹ biết phải làm sao đây…” Tiếng khóc nấc của mẹ khiến Ngọc Lan không thể giữ nổi bình tĩnh.

“Con về ngay! Mẹ đừng lo lắng, con sẽ lo liệu mọi chuyện.” Cô vội vàng cúp máy, bật dậy khỏi giường. Căn phòng khách sạn sang trọng bỗng trở nên ngột ngạt, bức bối. Ánh đèn vàng hắt lên những món đồ đắt tiền càng khiến cô cảm thấy chán ghét.

Ngọc Lan nhanh chóng thu dọn hành lý. Cô đã rời khỏi nhà gần nửa năm, trốn tránh mọi thứ, trốn tránh cả gia đình. Nhưng giờ đây, khi ba gặp nạn, cô không thể nào khoanh tay đứng nhìn.

Cô nhớ lại cái ngày định mệnh ấy, ngày mà cô phát hiện ra sự thật tàn nhẫn về người chồng sắp cưới của mình. Cô đã yêu Minh Quân bằng cả trái tim, tin tưởng anh ta tuyệt đối. Họ đã bên nhau từ những ngày còn là sinh viên nghèo khó, cùng nhau vượt qua bao khó khăn. Cô luôn nghĩ rằng anh ta là định mệnh của đời mình.

Nhưng rồi, một ngày, cô vô tình đọc được những tin nhắn trong điện thoại của anh ta. Những tin nhắn ngọt ngào, âu yếm gửi cho một người phụ nữ khác. Người phụ nữ đó không ai khác chính là Thảo, cô bạn thân nhất của cô.

Thế giới của Ngọc Lan sụp đổ. Cô đau đớn, thất vọng, và tức giận. Cô đã chất vấn Minh Quân, nhưng anh ta chỉ im lặng, cúi đầu nhận lỗi. Thảo thì quỳ xuống xin cô tha thứ, nói rằng tất cả chỉ là phút yếu lòng.

Ngọc Lan không thể tha thứ. Cô quyết định hủy hôn, đoạn tuyệt với cả Minh Quân và Thảo. Cô rời khỏi nhà, đến một thành phố xa lạ, cố gắng quên đi quá khứ đau buồn.

Nhưng quá khứ không buông tha cô. Giờ đây, ba cô nằm viện, gia đình cần tiền. Cô biết mình phải làm gì đó, dù phải hi sinh cả hạnh phúc của bản thân.

***

Sáng hôm sau, Ngọc Lan đã có mặt tại bệnh viện. Nhìn ba nằm bất động trên giường bệnh, cô không kìm được nước mắt. Mẹ cô, bà Thanh, ôm chầm lấy cô, khóc nức nở.

“Mẹ xin lỗi con, Ngọc Lan. Lẽ ra mẹ không nên gọi con về. Mẹ biết con đang rất khổ sở…” Bà Thanh nghẹn ngào.

“Mẹ đừng nói vậy. Con là con gái của ba mẹ, con phải có trách nhiệm.” Ngọc Lan lau nước mắt, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.

Bác sĩ thông báo chi phí điều trị cho ba rất lớn, gia đình cô không đủ khả năng chi trả. Ngọc Lan biết mình phải tìm cách xoay sở.

Cô tìm đến ngân hàng, nhưng không được vay vì không có tài sản thế chấp. Cô định bán căn nhà nhỏ mà ba mẹ dành dụm cả đời để mua, nhưng mẹ cô kiên quyết không đồng ý.

“Căn nhà này là nơi ba con muốn về sau khi xuất viện. Mẹ không thể bán nó được.” Bà Thanh nói.

Ngọc Lan rơi vào tuyệt vọng. Đúng lúc đó, một người bạn cũ của cô, Mai, gọi điện thoại.

“Ngọc Lan, tao có một chuyện muốn nói với mày. Mày có muốn kết hôn không?” Mai hỏi.

Ngọc Lan ngạc nhiên. “Kết hôn? Với ai?”

“Với Phúc. Mày biết Phúc mà, con trai của ông bà chủ tập đoàn Hoàng Gia đó. Anh ta đang cần một cuộc hôn nhân giả để đối phó với gia đình.” Mai giải thích.

Ngọc Lan sững sờ. Cô biết Phúc, một người đàn ông giàu có, đẹp trai, nhưng nổi tiếng là lạnh lùng và khó gần. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ có mối quan hệ gì với anh ta.

“Tại sao lại là tao?” Ngọc Lan hỏi.

“Phúc nói anh ta cần một người vợ kín tiếng, không tham vọng, và đặc biệt là phải có lý lịch trong sạch. Tao thấy mày đáp ứng được tất cả các yêu cầu đó.” Mai trả lời.

Ngọc Lan im lặng suy nghĩ. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để cô cứu ba. Nhưng kết hôn giả với một người đàn ông xa lạ… Cô không biết mình có thể làm được không.

“Mày cho tao thời gian suy nghĩ được không?” Ngọc Lan nói.

“Được thôi, nhưng mày phải quyết định nhanh lên. Phúc đang rất gấp.” Mai nói.

Ngọc Lan cúp máy, nhìn ba nằm trên giường bệnh. Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cô phải chấp nhận lời đề nghị này, dù phải hi sinh cả cuộc đời mình.

***

Ba ngày sau, Ngọc Lan gặp Phúc tại một nhà hàng sang trọng. Anh ta vẫn đẹp trai và lạnh lùng như cô tưởng tượng. Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, không chút cảm xúc.

“Cô đã suy nghĩ kỹ chưa?” Phúc hỏi, giọng nói trầm thấp.

“Rồi.” Ngọc Lan trả lời, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Vậy thì tốt. Chúng ta sẽ kết hôn.” Phúc nói, không một chút do dự.

“Tôi có một yêu cầu.” Ngọc Lan nói.

“Yêu cầu gì?” Phúc hỏi.

“Tôi muốn anh trả trước cho tôi một khoản tiền lớn. Tôi cần tiền để chữa bệnh cho ba tôi.” Ngọc Lan nói thẳng vào vấn đề.

Phúc im lặng nhìn cô một lúc lâu. Rồi anh ta mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo.

“Cô cũng thực dụng đấy.” Phúc nói.

“Tôi không còn lựa chọn nào khác.” Ngọc Lan đáp.

“Được thôi. Tôi đồng ý.” Phúc nói. “Nhưng tôi cũng có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì?” Ngọc Lan hỏi.

“Sau khi kết hôn, cô phải tuyệt đối nghe theo lời tôi. Cô không được phép phản kháng, không được phép gây rắc rối. Cô chỉ là một người vợ trên danh nghĩa, đừng quên điều đó.” Phúc nói.

Ngọc Lan cắn môi, gật đầu đồng ý. Cô biết mình đang bước vào một cuộc chơi nguy hiểm. Nhưng cô không còn đường lui.

Đám cưới của họ diễn ra nhanh chóng và bí mật. Không có bạn bè, không có người thân, chỉ có hai người họ và những người làm chứng. Ngọc Lan khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nhưng trái tim cô lại lạnh giá.

Đêm tân hôn, Phúc không hề chạm vào cô. Anh ta chỉ đưa cho cô một tờ giấy. “Đây là hợp đồng hôn nhân. Cô đọc kỹ và ký vào đi.”

Ngọc Lan cầm lấy tờ giấy, đọc từng điều khoản. Cô cảm thấy choáng váng. Hợp đồng hôn nhân này quá khắc nghiệt. Nó ràng buộc cô đủ mọi thứ, từ việc ăn mặc, đi đứng, đến việc giao tiếp với người khác.

“Anh có chắc là muốn tôi ký vào bản hợp đồng này không?” Ngọc Lan hỏi, giọng run rẩy.

“Chắc chắn.” Phúc trả lời, không chút do dự. “Nếu cô không ký, tôi sẽ hủy bỏ hợp đồng hôn nhân này.”

Ngọc Lan nhìn Phúc, ánh mắt anh ta lạnh lùng và kiên quyết. Cô biết anh ta không hề nói đùa.

Cô cầm bút lên, run rẩy ký tên vào bản hợp đồng. Cô đã bán linh hồn mình cho quỷ dữ.

Sáng hôm sau, Ngọc Lan thức dậy trong một căn phòng xa lạ. Phúc đã đi đâu đó từ sớm. Cô một mình trong căn biệt thự rộng lớn, cảm thấy cô đơn và lạc lõng.

Cô bước xuống nhà, gặp quản gia. Ông ta cúi chào cô một cách lịch sự, nhưng ánh mắt lại đầy dò xét.

“Cô chủ cần gì ạ?” Quản gia hỏi.

“Tôi muốn gặp Phúc.” Ngọc Lan nói.

“Cậu chủ đã đến công ty rồi ạ. Cậu chủ nói cô chủ cứ tự nhiên ở nhà, không cần phải chờ đợi cậu chủ.” Quản gia trả lời.

Ngọc Lan cảm thấy hụt hẫng. Cô không biết mình phải làm gì ở đây. Cô không có bạn bè, không có người thân. Cô chỉ có một mình trong thế giới xa lạ này.

Cô quyết định đi dạo trong vườn hoa. Vườn hoa rộng lớn, tràn ngập những loài hoa quý hiếm. Nhưng Ngọc Lan không cảm thấy vui vẻ. Cô cảm thấy như mình là một đóa hồng nhung tàn úa, lạc lõng giữa vườn hoa rực rỡ.

Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Cô quay lại và nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang tiến về phía cô. Người phụ nữ đó có mái tóc đen dài, đôi mắt sắc sảo, và nụ cười quyến rũ.

“Chào cô.” Người phụ nữ nói, giọng nói ngọt ngào. “Tôi là Diễm My, thư ký của Phúc. Tôi đến đây để thông báo cho cô một tin…”

Diễm My dừng lại, nhìn Ngọc Lan bằng ánh mắt đầy ẩn ý. “Cô biết không, Phúc thực ra vẫn còn yêu người yêu cũ của mình. Và người yêu cũ đó… chính là tôi.”