Gió Mùa Thu Gọi Tên Anh

Chapter 1 — Gió Mùa Thu Gọi Tên Anh

Tiếng chuông gió leng keng vang lên khi Hà bước vào quán cà phê quen thuộc, một nốt nhạc buồn trong bản giao hưởng chiều thu Hà Nội. Cô rùng mình, kéo cao chiếc khăn choàng len màu be, cố gắng xua đi cái lạnh se sắt đang luồn qua từng thớ vải. Đã hai năm rồi, kể từ ngày anh rời đi, và dường như mỗi độ thu về, nỗi nhớ anh lại cồn cào hơn bao giờ hết.

Quán cà phê “Ký Ức” vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, ấm cúng như ngày nào. Những bức tường gạch thô, bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, và ánh đèn vàng dịu nhẹ, tất cả đều gợi nhớ về những buổi chiều Hà và Minh ngồi đây, trao nhau những lời yêu thương ngọt ngào nhất. Cô chọn chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi hai người thường ngồi, và gọi một tách cà phê sữa nóng.

Nhân viên quán, một cô bé có đôi mắt buồn man mác, mang cà phê ra cho Hà. Cô bé khẽ gật đầu chào, rồi nhanh chóng rời đi, để lại Hà một mình với những dòng suy nghĩ miên man. Hà khuấy nhẹ tách cà phê, nhìn dòng xoáy nhỏ tan dần, giống như cuộc tình của cô và Minh vậy. Mọi thứ đã từng đẹp đẽ đến nhường nào, nhưng rồi lại tan vỡ một cách đầy đau đớn.

Minh, mối tình đầu của Hà, chàng kiến trúc sư tài hoa với nụ cười ấm áp. Họ đã có những năm tháng hạnh phúc bên nhau, cùng nhau vẽ nên những ước mơ về một tương lai tươi sáng. Nhưng rồi, một biến cố ập đến, một hiểu lầm lớn khiến cả hai người chia xa. Anh rời Hà Nội, mang theo cả trái tim và niềm tin của cô.

Hà không trách anh, cũng không trách số phận. Cô chỉ trách bản thân mình, đã không đủ mạnh mẽ để giữ anh lại. Cô đã sống trong dằn vặt và hối hận suốt hai năm qua. Và giờ đây, khi cơ hội thứ hai đến, cô tự nhủ sẽ không để vuột mất nó một lần nữa.

Đột nhiên, điện thoại của Hà rung lên. Một tin nhắn đến từ một số lạ: “Hà, anh đang ở Hà Nội. Mình gặp nhau được không?”. Tim Hà như ngừng đập. Anh ấy đã trở về. Nhưng tại sao, sau tất cả, anh ấy lại muốn gặp cô?