Ánh Mắt Của Quỷ

Chapter 1 — Ánh Mắt Của Quỷ

Tiếng chuông điện thoại chói tai xé tan màn đêm tĩnh mịch. Hà giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng với lấy chiếc điện thoại trên bàn, màn hình nhấp nháy dòng chữ “Ông Ba gọi”.

Lòng Hà trùng xuống. Ông Ba là chủ nợ của gia đình cô, một gã đàn ông tàn nhẫn và vô liêm sỉ. Cô đã cố gắng tránh mặt ông ta suốt mấy tháng nay, nhưng có vẻ như ông ta đã tìm ra cô.

“Alo?” Hà cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.

“Hà đấy à? Tao là Ba đây. Mày trốn kỹ thật đấy, nhưng mà mày nghĩ mày trốn được tao sao?” Giọng ông Ba khàn khàn, đầy vẻ đe dọa.

Hà siết chặt điện thoại, mồ hôi lạnh túa ra. “Ông muốn gì?”

“Muốn gì à? Mày biết rõ tao muốn gì mà. Bố mày nợ tao một món tiền lớn, đến hạn trả rồi. Nếu không trả được… thì mày biết hậu quả thế nào rồi đấy.”

“Tôi đang cố gắng kiếm tiền trả nợ. Xin ông cho tôi thêm thời gian.” Hà van xin.

Ông Ba cười khẩy. “Thời gian? Tao cho mày quá nhiều thời gian rồi. Tao cho mày hai lựa chọn: hoặc là trả hết nợ trong vòng một tuần, hoặc là… mày phải gả cho con trai tao.”

Tim Hà như ngừng đập. Gả cho con trai ông Ba? Thà chết còn hơn!

“Tôi không thể…” Hà lắp bắp.

“Vậy thì tự chuẩn bị tinh thần đi. Một tuần nữa tao sẽ quay lại.” Ông Ba cúp máy, để lại Hà một mình trong bóng tối, tuyệt vọng và sợ hãi.

Hà ngồi bệt xuống giường, ôm mặt khóc nức nở. Số phận của cô sao lại nghiệt ngã đến thế? Cô là một cô gái xinh đẹp, thông minh, có hoài bão và ước mơ. Vậy mà giờ đây, cô lại bị trói buộc bởi một món nợ khổng lồ và một cuộc hôn nhân ép buộc.

Cô sinh ra và lớn lên trong một khu phố nghèo ở ngoại ô Hà Nội. Bố cô là một người đàn ông hiền lành nhưng lại đam mê cờ bạc. Vì cờ bạc mà ông đã vay mượn rất nhiều tiền của ông Ba, một tay anh chị khét tiếng trong vùng. Khi không còn khả năng trả nợ, bố cô đã bỏ trốn, để lại mẹ con cô gánh chịu tất cả.

Mẹ cô đã làm việc cật lực để trả nợ, nhưng số tiền lãi ngày càng tăng, khiến cho gánh nặng càng thêm chồng chất. Cuối cùng, mẹ cô cũng không chịu đựng được nữa mà ngã bệnh rồi qua đời.

Trước khi nhắm mắt, mẹ cô đã nắm chặt tay Hà, dặn dò: “Con phải sống thật tốt. Đừng để ai bắt nạt con.”

Hà đã cố gắng sống thật tốt, đúng như lời mẹ dặn. Cô làm đủ mọi việc để kiếm tiền, từ rửa bát thuê đến bán hàng rong. Cô cũng cố gắng học hành chăm chỉ để có một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng số phận dường như không buông tha cho cô.

Giờ đây, cô lại phải đối mặt với một thử thách còn lớn hơn cả cái chết. Cô phải làm gì để thoát khỏi gã chủ nợ tàn nhẫn và cuộc hôn nhân ép buộc này?

Đêm đó, Hà thức trắng đêm. Cô suy nghĩ rất nhiều, cân nhắc mọi khả năng. Cuối cùng, cô quyết định sẽ không khuất phục trước số phận. Cô sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ bản thân và tương lai của mình.

Sáng hôm sau, Hà quyết định tìm đến một người mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ nhờ đến: Nghĩa, con trai của ông Ba. Nghĩa là một người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn và có tiếng là ăn chơi khét tiếng. Anh ta là nỗi khiếp sợ của cả khu phố. Nhưng Hà không còn lựa chọn nào khác. Cô phải tìm hiểu xem Nghĩa có thực sự muốn cưới cô hay không.

Hà tìm đến quán bar mà Nghĩa thường lui tới. Khi cô bước vào, tiếng nhạc xập xình và ánh đèn mờ ảo khiến cô cảm thấy choáng váng. Cô nhìn quanh một lượt và thấy Nghĩa đang ngồi ở một góc khuất, xung quanh là những cô gái ăn mặc hở hang.

Hà hít một hơi thật sâu rồi tiến về phía Nghĩa. Cô biết rằng đây là một canh bạc lớn, nhưng cô phải thử. Cô không thể để số phận của mình bị định đoạt bởi một gã chủ nợ tàn nhẫn và một cuộc hôn nhân không tình yêu.

Khi Hà đến gần, Nghĩa ngước mắt lên nhìn cô. Ánh mắt anh ta sắc lạnh như dao găm, khiến Hà rùng mình. Cô biết rằng, cuộc chiến của cô chỉ mới bắt đầu.

"Em đến đây làm gì?" Nghĩa hỏi, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc.