Bí Mật Bốn Năm
Chapter 1 — Bí Mật Bốn Năm
Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé toạc màn đêm tĩnh mịch, đánh thức Diệp khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô vội vàng với tay tắt chuông, sợ làm con gái nhỏ đang say giấc bên cạnh giật mình.
"Alo?" Giọng Diệp khàn đặc vì ngái ngủ.
"Diệp, là mẹ đây. Mẹ gọi con có làm phiền không?" Giọng bà Lan đầy lo lắng vang lên từ đầu dây bên kia.
"Không ạ, mẹ. Có chuyện gì vậy ạ? Sao mẹ gọi con giờ này?" Diệp ngồi bật dậy, tim đập thình thịch.
"Mẹ... mẹ vừa nhận được điện thoại từ bệnh viện. Bố... bố con bị tai biến mạch máu não, đang cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy rồi." Giọng bà Lan nghẹn ngào, đứt quãng.
Diệp chết lặng. Cả người cô bỗng trở nên lạnh toát. Bố cô, người đàn ông mạnh mẽ, trụ cột của gia đình, giờ đang nằm trong phòng cấp cứu, giành giật sự sống từng giây từng phút. Cô không thể tin vào tai mình.
"Mẹ... mẹ nói sao cơ? Con... con đến ngay!" Diệp vội vàng cúp máy, lao xuống giường. Cô nhìn sang bé Thỏ, con gái cô, vẫn đang ngủ say sưa, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu. Diệp khẽ vuốt tóc con, lòng trào dâng một nỗi xót xa.
Sáu năm trước, Diệp đã phải đưa ra một quyết định khó khăn nhất cuộc đời. Một quyết định đã thay đổi hoàn toàn số phận của cô. Cô rời bỏ Sài Gòn phồn hoa, náo nhiệt, mang theo một bí mật chôn sâu trong lòng, đến một vùng quê nghèo ven biển để sinh sống. Cô đã tự hứa với lòng mình, sẽ bảo vệ con gái bằng mọi giá, sẽ không để ai biết về sự tồn tại của bé Thỏ, kể cả người cha của đứa bé.
Nhưng giờ đây, biến cố ập đến. Bố cô, người luôn yêu thương, che chở cô, đang nguy kịch. Cô không thể bỏ mặc bố mình được. Cô phải trở về Sài Gòn, đối mặt với quá khứ mà cô luôn cố gắng trốn tránh. Liệu bí mật của cô có bị phơi bày?
***
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu vào căn phòng nhỏ bé của Diệp. Cô đã thức trắng đêm, lo lắng cho bố. Bà Lan gọi điện báo, bố cô đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn còn hôn mê sâu. Bác sĩ nói, cần phải theo dõi sát sao và điều trị lâu dài.
Sau khi thu xếp cho Thỏ ăn sáng và nhờ bà Năm, hàng xóm tốt bụng, trông nom con gái, Diệp bắt xe đò lên Sài Gòn. Suốt chặng đường dài, cô không ngừng cầu nguyện cho bố. Những kỷ niệm về bố ùa về trong tâm trí cô. Bố cô là một người đàn ông hiền lành, chất phác, luôn yêu thương vợ con hết mực. Ông là một người thợ mộc giỏi, bàn tay ông đã tạo ra biết bao nhiêu món đồ gỗ đẹp đẽ, tinh xảo.
Nhưng giờ đây, đôi tay ấy đang run rẩy, yếu ớt trên giường bệnh. Diệp không thể chấp nhận được sự thật này. Cô tự trách mình đã không ở bên cạnh bố mẹ nhiều hơn, đã không quan tâm đến sức khỏe của bố.
Khi xe đò dừng lại ở bến xe Miền Đông, Diệp vội vàng bắt taxi đến bệnh viện Chợ Rẫy. Cô chạy thẳng đến phòng cấp cứu, nơi bố cô đang nằm. Bà Lan đang ngồi lặng lẽ bên ngoài, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
"Mẹ... bố sao rồi mẹ?" Diệp lo lắng hỏi.
Bà Lan lắc đầu, giọng nghẹn ngào: "Bố vẫn chưa tỉnh. Bác sĩ nói, bố cần phải được chăm sóc đặc biệt. Nhưng... nhưng mẹ không biết phải làm sao nữa. Tiền viện phí..." Bà Lan bỏ lửng câu nói, đôi vai run run.
Diệp ôm chặt lấy mẹ, an ủi: "Mẹ đừng lo, con ở đây rồi. Con sẽ lo mọi việc." Cô biết, gia đình cô không khá giả gì. Tiền viện phí chắc chắn là một gánh nặng lớn. Nhưng cô không thể để bố phải chịu khổ.
Cô đã quyết định, cô sẽ làm tất cả những gì có thể để cứu bố. Thậm chí, cô sẽ phải bán đi căn nhà nhỏ bé mà cô đã vất vả gây dựng bao năm qua. Chỉ cần bố khỏe lại, cô có thể làm bất cứ điều gì.
Sau khi thăm bố, Diệp ra ngoài hành lang bệnh viện để gọi điện thoại. Cô cần phải tìm một công việc làm thêm để kiếm tiền trang trải viện phí cho bố. Cô đã thử gọi cho mấy người bạn cũ, nhưng ai cũng từ chối vì tình hình kinh tế khó khăn.
Tuyệt vọng, Diệp ngồi xuống ghế đá, ôm mặt khóc. Cô cảm thấy bất lực và cô đơn. Cô không biết phải làm gì nữa.
"Cô gì ơi, cô có sao không?" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh Diệp.
Diệp ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cậu bé khoảng mười tuổi đang nhìn cô với ánh mắt lo lắng. Cậu bé đưa cho cô một chiếc khăn giấy.
Diệp nhận lấy chiếc khăn, lau nước mắt, cảm ơn cậu bé. Cậu bé mỉm cười, rồi chạy đi.
Nhìn theo bóng dáng cậu bé, Diệp bỗng cảm thấy một chút ấm áp trong lòng. Cô biết, cô không hề đơn độc. Cô còn có con gái, còn có bố mẹ, còn có những người tốt bụng xung quanh.
Cô phải mạnh mẽ lên, phải vượt qua khó khăn này. Cô sẽ không bỏ cuộc.
Diệp đứng dậy, hít một hơi thật sâu, rồi bước vào phòng bệnh. Cô sẽ ở bên cạnh bố, chăm sóc bố, cho đến khi bố tỉnh lại.
***
Đêm xuống, Diệp ngồi bên cạnh giường bệnh của bố, nắm chặt tay ông. Cô nhìn khuôn mặt nhăn nheo của bố, những nếp nhăn hằn sâu trên trán, những sợi tóc bạc phơ. Cô cảm thấy tim mình thắt lại.
Bỗng nhiên, ngón tay của bố Diệp khẽ động đậy. Diệp giật mình, vội vàng gọi bác sĩ.
Bác sĩ đến kiểm tra, rồi nói: "Có dấu hiệu hồi phục. Cứ tiếp tục theo dõi." Bác sĩ rời đi, để lại Diệp với niềm hy vọng mong manh.
Diệp nhìn bố, nước mắt trào ra. Cô khẽ gọi: "Bố ơi... bố ơi..."
Bỗng nhiên, bố Diệp mở mắt. Ông nhìn Diệp, ánh mắt mờ đục. Ông khẽ mấp máy môi, như muốn nói điều gì đó.
Diệp ghé sát tai vào miệng bố, lắng nghe.
"Kh...Quang Đại..." Bố Diệp thều thào.
Diệp sững sờ. Quang Đại? Tại sao bố lại nhắc đến cái tên đó? Cái tên mà cô đã cố gắng chôn vùi trong quá khứ suốt sáu năm qua? Quang Đại, người đàn ông đã thay đổi cuộc đời cô, người cha của con gái cô. Cái tên đó, bỗng nhiên, như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào trái tim cô, gợi lại những ký ức đau buồn và những bí mật mà cô luôn muốn che giấu. Tại sao bố cô lại biết đến Quang Đại?