Bản Nhạc Xưa Vang Lại

Chapter 1 — Bản Nhạc Xưa Vang Lại

Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Sài Gòn. Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khiến Hà run rẩy. Không, không thể nào… Đây không thể là sự thật. Cô vừa mới cãi nhau với Minh vào buổi sáng, chỉ vì một tin nhắn vu vơ trên điện thoại anh. Giờ thì anh đang nằm bất động trên cáng, máu loang lổ cả một vùng áo.

Ba tháng trước, Hà đã từng nghĩ cuộc đời mình là một giấc mơ. Cô và Minh yêu nhau từ thời sinh viên, một tình yêu đẹp như tranh vẽ. Sau khi tốt nghiệp, cả hai cùng nhau gây dựng một công ty phần mềm nhỏ, từ hai bàn tay trắng. Những đêm thức trắng bên nhau, những khó khăn cùng nhau vượt qua, tất cả đã tôi luyện tình yêu của họ thêm bền chặt. Rồi Minh cầu hôn cô dưới ánh hoàng hôn rực rỡ của biển Nha Trang. Hà đã khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.

Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi. Công ty ngày càng phát triển, Minh ngày càng bận rộn. Anh ít nói chuyện với Hà hơn, thường xuyên về muộn, và luôn có những cuộc điện thoại bí mật. Hà đã cố gắng tin tưởng anh, nhưng những nghi ngờ cứ lớn dần trong lòng cô. Rồi cái tin nhắn định mệnh kia xuất hiện, một cái tên lạ hoắc cùng những lời lẽ ngọt ngào.

Hà đã nổi giận, cô chất vấn Minh, nhưng anh chỉ im lặng. Họ đã cãi nhau rất to, những lời lẽ cay độc tuôn ra từ cả hai phía. Cuối cùng, Minh bỏ đi, để lại Hà một mình trong căn hộ trống trải. Cô đã khóc suốt đêm, tự hỏi liệu tình yêu của họ có thể cứu vãn được không. Sáng hôm sau, Hà nhận được điện thoại từ bệnh viện. Minh gặp tai nạn giao thông.

Hà quỳ xuống bên cạnh cáng cứu thương, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Minh. "Minh ơi, em xin lỗi… Em xin lỗi vì đã không tin anh…" Cô nấc nghẹn, không thể nói thêm được gì. Đôi mắt Minh khẽ động đậy. Anh nhìn Hà, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. "Hà… Anh…" Rồi đôi mắt anh nhắm nghiền lại.

"Không! Minh ơi! Anh không được bỏ em!" Hà gào lên, tiếng kêu xé lòng vang vọng trong đêm. Các bác sĩ vội vàng đẩy cáng vào phòng cấp cứu. Hà ngã quỵ xuống sàn, trái tim cô như tan nát. Cô ước gì mình có thể quay ngược thời gian, ước gì mình đã không nói những lời cay đắng kia, ước gì mình đã tin tưởng Minh hơn. Bỗng nhiên, một ánh sáng chói lòa bao trùm lấy cô. Khi Hà mở mắt ra, cô thấy mình đang nằm trên giường… và tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên. Trên màn hình hiển thị dòng chữ: "Minh yêu gọi."