Điều Khoản Bí Mật
Chapter 1 — Điều Khoản Bí Mật
Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Linh. Cô vội vàng với tay tắt nó, ánh mắt lờ đờ nhìn đồng hồ. 5 giờ sáng.
"Ai lại gọi giờ này chứ?" Cô lẩm bẩm, giọng ngái ngủ. Màn hình hiện lên số máy lạ. Linh chần chừ một lát rồi bắt máy.
"Alo?" Giọng cô khàn khàn.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi một giọng nói the thé vang lên: "Cô là Nguyễn Thị Thùy Linh phải không?"
Linh dụi mắt, cố gắng tỉnh táo: "Vâng, tôi là Linh. Ai vậy ạ?"
"Cô đến bệnh viện Đa Khoa Thành Phố ngay lập tức. Mẹ cô… mẹ cô nguy kịch rồi."
Tim Linh như ngừng đập. Mẹ. Người thân duy nhất của cô. Cô bật dậy khỏi giường, chân tay bủn rủn. Cô vội vàng thay quần áo, không kịp đánh răng rửa mặt, lao ra khỏi căn phòng trọ tồi tàn.
Căn phòng trọ nhỏ hẹp nằm sâu trong một con ngõ ngoằn ngoèo ở ngoại ô Hà Nội. Nơi đây là tổ ấm tạm bợ của Linh và mẹ suốt những năm tháng khó khăn sau khi bố cô qua đời vì tai nạn lao động. Mẹ cô, bà Hoa, đã một mình gồng gánh nuôi Linh khôn lớn bằng gánh hàng xôi đêm.
Linh vừa chạy vừa khóc, nước mắt nhòa đi cả con đường. Những hình ảnh về mẹ cứ hiện lên trong đầu cô. Mẹ tần tảo, mẹ hiền lành, mẹ luôn dành cho cô những điều tốt đẹp nhất. Nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ, cô biết phải sống sao?
Đến bệnh viện, Linh lao thẳng đến quầy lễ tân, giọng hốt hoảng: "Tôi là Nguyễn Thị Thùy Linh, mẹ tôi tên Hoa… bà ấy vừa nhập viện…"
Cô y tá nhìn Linh ái ngại: "Bà Hoa đang được cấp cứu. Mời cô đến phòng chờ số 3."
Phòng chờ số 3. Linh ngồi xuống chiếc ghế lạnh lẽo, hai tay run rẩy. Cô cầu nguyện, cầu nguyện cho mẹ bình an vô sự. Thời gian như ngừng trôi. Mỗi giây phút đều dài như một thế kỷ.
Cuối cùng, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Một bác sĩ bước ra, vẻ mặt mệt mỏi.
Linh vội vàng chạy đến: "Bác sĩ, mẹ tôi sao rồi?"
Bác sĩ thở dài: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Tình trạng của bà Hoa rất nguy kịch. Bà ấy bị suy tim nặng, cần phải phẫu thuật gấp. Nhưng… chi phí phẫu thuật quá lớn, lên đến năm trăm triệu đồng. Gia đình có xoay sở được không?"
Năm trăm triệu. Một con số quá lớn, quá xa vời đối với Linh. Cô chỉ là một nhân viên văn phòng quèn với mức lương ba cọc ba đồng. Làm sao cô có thể kiếm đâu ra số tiền khổng lồ như vậy trong thời gian ngắn?
Linh gục xuống, tuyệt vọng. Cô khóc nấc lên, ôm mặt. Ông trời sao lại trêu ngươi cô đến vậy? Vừa cướp đi người bố, giờ lại muốn cướp đi người mẹ sao?
"Không… không thể nào… tôi không thể mất mẹ…" Linh lẩm bẩm.
Cô nhớ đến những người bạn, những người thân quen. Nhưng cô biết, không ai có khả năng giúp cô số tiền lớn như vậy cả. Ngay cả căn nhà trọ nhỏ bé này cũng là đi thuê, cô chẳng có gì đáng giá để thế chấp.
Trong lúc Linh đang chìm trong tuyệt vọng, điện thoại của cô lại reo lên. Vẫn là số máy lạ lúc sáng. Linh ngập ngừng bắt máy.
"Alo?" Giọng cô yếu ớt.
"Cô Nguyễn Thị Thùy Linh phải không? Tôi là trợ lý của ông Lộc. Ông ấy muốn gặp cô. Có một chuyện quan trọng muốn bàn với cô."
"Ông Lộc? Tôi không quen ai tên Lộc cả…" Linh ngạc nhiên.
"Cô không cần biết. Chỉ cần biết rằng, ông Lộc có thể giúp cô có được số tiền năm trăm triệu mà cô đang cần. Nhưng… đổi lại, cô phải chấp nhận một điều kiện."
Tim Linh đập thình thịch. Một tia hy vọng le lói trong bóng tối tuyệt vọng. Cô hỏi dồn dập: "Điều kiện gì? Điều kiện gì cũng được, miễn là cứu được mẹ tôi!"
"Ông Lộc muốn… cô kết hôn với cháu trai của ông ấy."