Lá Thư Không Gửi

Chapter 1 — Lá Thư Không Gửi

Tiếng súng xé tan màn đêm tĩnh mịch. Hương hoa huệ thoang thoảng trong không khí ngột ngạt của một đám cưới xa hoa, nhưng chẳng thể nào át đi mùi tanh nồng của máu.

Tôi, Nguyễn Trần Bảo Ngọc, đứng chết trân giữa sảnh tiệc lộng lẫy, váy cưới trắng tinh nhuốm đỏ. Xác người nằm dưới chân tôi – gã chồng sắp cưới, Ngô Đức Trí, ông trùm bất động sản khét tiếng. Đôi mắt hắn vẫn mở trừng trừng, như không tin vào cái chết đột ngột này.

Ba tháng trước, tôi vẫn còn là một cô sinh viên nghèo, mơ mộng về một tương lai tươi sáng. Ba tháng sau, tôi trở thành vợ của một người đàn ông hơn tôi hai mươi tuổi, dấn thân vào một thế giới đầy rẫy những âm mưu và tội ác. Tất cả chỉ vì món nợ khổng lồ mà gia đình tôi gánh phải sau vụ làm ăn thua lỗ của ba.

“Ngọc… em… em làm gì vậy?” Giọng nói run rẩy của mẹ vang lên phía sau lưng. Bà chạy đến, ôm chặt lấy tôi, cố gắng che chắn tôi khỏi ánh mắt của những vị khách quý đang hoảng loạn. “Không phải con… không phải con giết nó, phải không?”

Tôi không trả lời. Bàn tay tôi vẫn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi. Mà là vì sự thật. Chính tôi, Bảo Ngọc, đã bóp cò. Viên đạn oan nghiệt đã chấm dứt cuộc đời của Ngô Đức Trí.

Nhưng tại sao? Tại sao tôi lại làm như vậy? Câu trả lời ẩn sâu trong những bí mật đen tối mà Trí Minh đã che giấu, trong những lời đe dọa mà hắn đã dành cho gia đình tôi, và trong trái tim tôi – trái tim đã từng yêu một người đàn ông khác.

***

Sáu năm trước, tôi gặp Lê Hoàng Tuấn tại một quán cà phê nhỏ gần trường đại học. Anh là một chàng trai nghèo, nhưng giàu nghị lực và đam mê. Chúng tôi yêu nhau say đắm, mơ về một ngôi nhà nhỏ và những đứa trẻ. Nhưng rồi, biến cố ập đến. Ba tôi phá sản, nợ nần chồng chất. Trí Minh xuất hiện như một vị cứu tinh, đề nghị giúp đỡ gia đình tôi với một điều kiện: tôi phải kết hôn với hắn.

Tôi đã từ chối, dĩ nhiên. Tôi không thể phản bội tình yêu của mình. Nhưng Trí Minh không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đe dọa sẽ tống ba tôi vào tù, sẽ khiến gia đình tôi tan nát nếu tôi không đồng ý. Tôi đã quỳ xuống van xin hắn, nhưng hắn chỉ cười khẩy và nói: “Tình yêu không mua được nợ nần, Bảo Ngọc à.”

Tôi đã phải lựa chọn. Giữa tình yêu và gia đình, tôi đã chọn gia đình. Tôi chia tay Tuấn, nói dối rằng tôi không còn yêu anh nữa. Anh đã đau khổ, đã níu kéo, nhưng tôi vẫn kiên quyết ra đi. Tôi không thể cho anh biết sự thật, vì tôi không muốn anh phải chịu trách nhiệm cho những gì tôi sắp làm.

Sau khi kết hôn với Trí Minh, cuộc sống của tôi trở thành địa ngục. Hắn kiểm soát tôi mọi lúc mọi nơi, cấm tôi liên lạc với gia đình và bạn bè. Hắn đối xử với tôi như một món đồ, một vật trang sức để khoe mẽ với những đối tác làm ăn. Tôi sống trong nhung lụa, nhưng trái tim tôi chết dần chết mòn.

Tôi biết rằng Trí Minh không phải là một người tốt. Hắn dính líu đến những hoạt động phi pháp, những vụ buôn bán ma túy và rửa tiền. Tôi đã cố gắng thu thập bằng chứng để tố cáo hắn, nhưng hắn quá xảo quyệt. Hắn luôn đi trước tôi một bước.

Và rồi, đêm nay, hắn đã vượt quá giới hạn. Hắn tiết lộ một bí mật kinh hoàng – bí mật liên quan đến cái chết của ba tôi. Hắn thừa nhận rằng hắn đã dàn dựng vụ làm ăn thua lỗ của ba tôi, hắn đã đẩy ba tôi vào đường cùng để ép tôi phải kết hôn với hắn. Hắn cười khẩy và nói: “Ba cô là một kẻ ngốc. Ông ta nghĩ rằng ông ta có thể qua mặt tôi sao? Ông ta đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình.”

Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Cơn giận dữ bùng nổ trong tôi như một ngọn núi lửa. Tôi giật lấy khẩu súng từ tay một vệ sĩ và bắn hắn. Một phát duy nhất, kết liễu cuộc đời hắn.

***

Tiếng còi hú của cảnh sát ngày càng đến gần. Tôi biết rằng mình sắp phải đối mặt với hậu quả của hành động này. Nhưng tôi không hối hận. Tôi thà ngồi tù còn hơn phải sống một cuộc đời tủi nhục bên cạnh Trí Minh.

Mẹ tôi vẫn ôm chặt lấy tôi, khóc nức nở. “Con ơi, sao con lại làm như vậy? Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

Tôi nhìn vào mắt bà, cố gắng trấn an bà. “Mẹ đừng lo. Con sẽ lo liệu mọi chuyện.”

Nhưng tôi biết rằng tôi đang nói dối. Tôi không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì. Tôi chỉ biết rằng cuộc đời tôi đã thay đổi mãi mãi. Tôi đã trở thành một kẻ giết người.

Đột nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau lưng tôi: “Để tôi giúp em.”

Tôi quay lại và nhìn thấy một người đàn ông quen thuộc. Lê Hoàng Tuấn. Anh đứng đó, với ánh mắt kiên định và nụ cười dịu dàng. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn cả là bộ quân phục trên người anh. Anh là một cảnh sát. Và anh đã nghe thấy tất cả.

“Tuấn… anh… anh làm gì ở đây?” Tôi lắp bắp hỏi.

Anh bước đến gần, nắm lấy tay tôi và nói: “Anh đến để cứu em, Bảo Ngọc.”

Nhưng liệu anh có thực sự cứu được tôi? Hay anh sẽ phải bắt tôi vì tội giết người? Và tại sao, sau bao nhiêu năm, anh lại xuất hiện vào thời điểm này? Phải chăng đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là một âm mưu khác? Tôi không biết. Nhưng tôi biết rằng cuộc đời tôi vừa bước sang một trang mới – một trang đầy rẫy những bất ngờ và nguy hiểm.

Tôi cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tuấn, nhưng trong lòng vẫn trào dâng một nỗi bất an tột độ. Bởi vì ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra một điều khủng khiếp: Trí Minh không phải là người duy nhất có bí mật. Và bí mật của Tuấn, có lẽ, còn đáng sợ hơn nhiều…