Café Chiến Tranh
Chapter 1 — Café Chiến Tranh
Tiếng chuông gió leng keng vang lên, át đi cả tiếng nhạc Trịnh du dương phát ra từ chiếc loa cũ kỹ. Ngọc nhăn mặt, ngước lên nhìn kẻ vừa xông vào tiệm hoa nhỏ của cô. Mái tóc đen rối bù, áo sơ mi trắng nhăn nhúm, và cái nhìn… đầy thách thức. Cô biết hắn. Ai ở khu phố cổ này mà không biết đến Nguyễn Minh Hùng, ông chủ trẻ ngạo mạn của quán cà phê đối diện, kẻ đã dám mở một quán cà phê Ý sang trọng ngay bên cạnh tiệm hoa truyền thống của cô.
“Chào buổi sáng,” Hùng nói, giọng điệu cố tình ngọt ngào nhưng ánh mắt thì hoàn toàn ngược lại. “Tôi đến để… chiêm ngưỡng vẻ đẹp của hoa.”
Ngọc khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười khẩy. “Chiêm ngưỡng hay doạ nạt? Anh nên biết, hoa của tôi không dễ bị lung lay đâu.”
Cuộc chiến giữa Ngọc và Nguyễn Minh Hùng bắt đầu từ ba tháng trước, khi Hùng quyết định biến căn nhà cổ kính đối diện tiệm hoa của cô thành một quán cà phê mang phong cách châu Âu. Ngọc, người luôn tự hào về những bó hoa tươi thắm mang đậm hồn Việt, cảm thấy bị xúc phạm. Cô tin rằng Hùng đang cố tình phá hoại không gian yên bình, truyền thống của khu phố cổ. Hùng, ngược lại, cho rằng Ngọc quá bảo thủ và cần phải chấp nhận sự thay đổi của thời đại.
“Cô luôn nghĩ mọi thứ đều là do tôi gây ra, Ngọc?” Hùng tiến lại gần hơn, đến mức Ngọc có thể ngửi thấy mùi cà phê thoang thoảng trên người anh. “Có lẽ cô nên nhìn lại bản thân mình đi. Có lẽ chính cô mới là người đang cản trở sự phát triển của khu phố này.”
Ngọc tức giận đến mức muốn ném cả bó hoa cúc hoạ mi trên tay vào mặt Hùng. “Phát triển? Anh gọi việc biến khu phố cổ thành một bản sao của châu Âu là phát triển sao? Anh đang phá huỷ những giá trị truyền thống, anh có hiểu không?”
“Truyền thống không có nghĩa là lạc hậu,” Hùng đáp trả, giọng điệu vẫn lạnh lùng như băng. “Cô nên học cách thích nghi đi, Ngọc. Nếu không, cô sẽ bị bỏ lại phía sau thôi.”
Hai người nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa. Từ khi Hùng mở quán cà phê, cuộc sống của Ngọc trở nên xáo trộn. Cô liên tục phải đối mặt với những chiêu trò cạnh tranh không lành mạnh từ phía Hùng. Anh ta giảm giá, thuê người phát tờ rơi trước cửa tiệm hoa của cô, thậm chí còn cố tình gây ồn ào vào những giờ cao điểm.
“Anh nghĩ rằng anh có thể đánh bại tôi bằng những trò hề rẻ tiền đó sao?” Ngọc hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh. “Anh nhầm rồi, Nguyễn Minh Hùng. Tôi sẽ không để anh phá huỷ tiệm hoa của gia đình tôi đâu.”
Hùng cười khẩy. “Chúng ta sẽ xem,” anh nói, rồi quay lưng bước đi. “Tôi luôn thích những thử thách khó khăn.”
Khi Hùng vừa khuất bóng, bà Lan, người giúp việc lâu năm của tiệm hoa, bước ra từ phía sau. “Con bé này, lại cãi nhau với cậu Hùng à?” bà Lan lắc đầu, thở dài. “Hai đứa cứ như chó với mèo vậy.”
Ngọc bực bội cắm bó hoa cúc hoạ mi vào bình. “Con không hiểu sao anh ta lại ghét con đến vậy. Con đã làm gì sai chứ?”
Bà Lan vỗ nhẹ vào vai Ngọc. “Có lẽ cậu ấy không ghét con đâu. Đôi khi, những người cãi nhau nhiều nhất lại là những người…” bà Lan bỏ lửng câu nói, mỉm cười bí ẩn.
Đêm đó, Ngọc không ngủ được. Cô trằn trọc suy nghĩ về những lời nói của Hùng. Cô tự hỏi liệu mình có thực sự quá bảo thủ hay không. Có lẽ cô nên mở lòng hơn với những điều mới mẻ. Nhưng rồi, hình ảnh Hùng với ánh mắt ngạo mạn lại hiện lên trong đầu cô, và mọi suy nghĩ tích cực đều tan biến. Cô quyết định sẽ không bao giờ nhượng bộ Hùng. Cô sẽ bảo vệ tiệm hoa của mình, bằng mọi giá.
Sáng hôm sau, Ngọc đến tiệm hoa sớm hơn thường lệ. Cô muốn chuẩn bị thật tốt cho ngày mới. Nhưng khi cô vừa mở cửa, cô đã chết lặng. Tất cả các chậu hoa trước cửa tiệm đều bị đổ vỡ, hoa bị dẫm nát. Một tờ giấy được dán ngay trên cửa, viết bằng mực đỏ: “Đây chỉ là khởi đầu.”