Tro Tàn Hạnh Phúc

Chapter 1 — Tro Tàn Hạnh Phúc

Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Ngọc Lan giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cô vội vàng với lấy chiếc điện thoại, màn hình hiển thị số lạ.

"Alo?" giọng cô khàn đặc.

"Ngọc Lan, là tôi, Thịnh đây." Giọng nói ở đầu dây bên kia lạnh lùng như băng giá. "Ngày mai, tôi sẽ kết hôn."

Trái tim Ngọc Lan như ngừng đập. Lời nói của Thịnh tựa như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô, xoáy sâu và tàn nhẫn. Ngày mai? Anh ta sẽ kết hôn? Sau tất cả những gì anh ta đã hứa, sau tất cả những gì họ đã cùng nhau trải qua? Anh ta đã từng thề non hẹn biển sẽ mãi mãi yêu cô, vậy mà giờ đây…

Năm năm trước, Ngọc Lan là một cô sinh viên nghèo vượt khó, đầy ước mơ và hoài bão. Cô gặp Thịnh trong một buổi tiệc sinh nhật của một người bạn. Anh là một chàng trai tài giỏi, lịch lãm, và vô cùng quyến rũ. Anh đã chinh phục trái tim cô bằng sự ngọt ngào và những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Họ đã yêu nhau say đắm, một tình yêu đẹp như tranh vẽ.

Thịnh xuất thân từ một gia đình giàu có, quyền lực. Mẹ anh ta không chấp nhận Ngọc Lan, một cô gái nghèo hèn, không xứng với con trai bà. Bà ta đã dùng mọi thủ đoạn để chia rẽ họ, từ những lời nói cay độc đến những hành động tàn nhẫn. Nhưng tình yêu của Ngọc Lan và Thịnh vẫn kiên cường vượt qua tất cả.

Ít nhất, đó là những gì cô đã từng tin. Cho đến cái ngày định mệnh đó. Thịnh đột ngột biến mất. Cô tìm kiếm anh khắp nơi, nhưng vô vọng. Cô gọi điện, nhắn tin, nhưng anh không trả lời. Cô đến nhà anh, nhưng chỉ nhận được sự lạnh lùng và khinh miệt từ mẹ anh.

Rồi, một ngày, cô nhận được một lá thư. Đó là thư của Thịnh. Anh nói rằng anh phải kết hôn với một người con gái khác, một người môn đăng hộ đối, một người có thể giúp gia đình anh phát triển sự nghiệp. Anh xin lỗi cô, nói rằng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh nói rằng anh sẽ mãi mãi yêu cô, nhưng họ không thể ở bên nhau.

Ngọc Lan đã gục ngã. Cô đã mất tất cả: tình yêu, niềm tin, và cả tương lai. Cô đã khóc hết nước mắt, đã đau khổ đến tột cùng. Nhưng rồi, cô nhận ra rằng cô không thể cứ mãi chìm đắm trong đau khổ. Cô phải mạnh mẽ lên, cô phải trả thù.

Cô rời Hà Nội, đến Hồ Chí Minh. Cô bắt đầu lại từ đầu, làm việc chăm chỉ, học hỏi không ngừng. Cô muốn trở nên giàu có, quyền lực, để có thể trả thù những người đã làm tổn thương cô. Cô muốn Thịnh phải hối hận vì đã bỏ rơi cô, cô muốn mẹ anh ta phải quỳ xuống xin lỗi cô.

Năm năm trôi qua, Ngọc Lan đã trở thành một người phụ nữ khác. Cô không còn là cô sinh viên ngây thơ, yếu đuối ngày nào. Cô là một nữ doanh nhân thành đạt, xinh đẹp, và vô cùng sắc sảo. Cô đã xây dựng một đế chế kinh doanh riêng, và cô không ngại dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình.

Giọng nói của Thịnh vang lên, kéo cô về thực tại. "Tôi biết cô sẽ rất đau khổ, nhưng tôi không còn cách nào khác. Mong cô hãy quên tôi đi."

Ngọc Lan bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo và đầy cay đắng. "Quên anh ư? Không đâu, Thịnh. Tôi sẽ không bao giờ quên anh. Anh cứ yên tâm mà kết hôn đi. Tôi sẽ đến chúc mừng anh… và cô dâu của anh."

Cô cúp máy, ném chiếc điện thoại lên giường. Đôi mắt cô rực lửa hận thù. Ngày mai, ngày vui của anh, sẽ là ngày bắt đầu cho sự trả thù của cô. Cô sẽ khiến anh phải trả giá cho những gì anh đã gây ra cho cô. Cô sẽ phá tan hạnh phúc của anh, khiến anh phải đau khổ gấp ngàn lần những gì cô đã phải chịu đựng.

Ngọc Lan đứng dậy, bước đến trước gương. Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình, một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tàn nhẫn. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy nguy hiểm. "Ngày mai, trò chơi bắt đầu rồi, Thịnh ạ."

Cô mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy đỏ rực, bó sát cơ thể. Cô sẽ đến đám cưới của Thịnh, và cô sẽ khiến tất cả mọi người phải nhớ đến cô. Cô sẽ là trung tâm của sự chú ý, và cô sẽ khiến Thịnh phải hối hận vì đã bỏ rơi cô.

Nhưng cô đâu biết rằng, ngày mai không chỉ có mình cô lên kế hoạch cho sự trả thù. Một thế lực khác đang âm thầm chuẩn bị, và sự xuất hiện của Ngọc Lan có thể sẽ phá hỏng tất cả… hoặc khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn gấp bội.