Con Trai Của Người Tình Cũ
Chapter 1 — Con Trai Của Người Tình Cũ
Tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai giữa đêm khuya, xé toạc màn tĩnh lặng của căn hộ nhỏ bé. Ngọc Lan run rẩy nhấc máy, linh cảm chẳng lành bủa vây.
"Lan... em phải đến ngay. Mẹ... mẹ không qua khỏi..." Giọng anh trai nghẹn ngào, đứt quãng.
Nước mắt Ngọc Lan trào ra, cô vội vã lao ra khỏi nhà, bắt một chiếc taxi đến bệnh viện. Bệnh viện Bạch Mai hiện lên trước mắt, những ngọn đèn vàng vọt hắt hiu càng làm tăng thêm vẻ ảm đạm. Cô chạy thục mạng vào phòng cấp cứu, nơi anh trai đang đứng thất thần.
"Mẹ..." Ngọc Lan quỵ xuống bên giường bệnh, nắm chặt bàn tay gầy guộc của mẹ. Bà Hoà, mẹ cô, nhắm mắt, hơi thở yếu ớt. Những tiếng "tít... tít..." đều đều của máy móc nghe như tiếng than khóc.
"Lan... mẹ... mẹ muốn nói chuyện với con..." Anh trai cô kéo cô lại gần.
Ngọc Lan ghé sát tai, cố gắng nghe những lời mẹ thều thào. "Con... con phải... phải sống thật tốt... Đừng... đừng để... ai biết... về thằng bé..."
"Thằng bé? Mẹ nói gì vậy?" Ngọc Lan hoang mang.
Bà Hoà cố gắng gượng cười, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Hãy... hãy chăm sóc... nó... thật tốt... Mẹ... yêu... con..."
Rồii bàn tay bà buông thõng, tiếng máy móc im bặt. Ngọc Lan gào khóc, ôm chặt mẹ vào lòng. Anh trai đứng bên cạnh, lặng lẽ lau nước mắt.
Đám tang diễn ra trong sự đau buồn tột cùng. Ngọc Lan như người mất hồn, cô không thể tin được sự thật mẹ đã ra đi. Những lời trăn trối cuối cùng của mẹ cứ vang vọng trong đầu cô. "Đừng để ai biết về thằng bé... Hãy chăm sóc nó thật tốt..." Thằng bé nào? Bí mật gì mà mẹ cô giấu kín suốt bao năm qua?
Sau đám tang, Ngọc Lan trở về căn hộ nhỏ. Nơi đây chứa đựng biết bao kỷ niệm về mẹ. Cô lục tìm khắp nơi, hy vọng tìm thấy một manh mối nào đó về "thằng bé" mà mẹ cô nhắc đến.
Cô mở tủ quần áo, những bộ quần áo giản dị của mẹ vẫn còn thơm mùi nắng. Cô lật từng trang nhật ký cũ kỹ, những dòng chữ viết tay đã phai màu theo thời gian. Rồi, cô tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ được giấu kín dưới đáy tủ.
Bên trong hộp là một bức ảnh chụp một người đàn ông lạ mặt. Gương mặt anh ta rất quen thuộc, nhưng Ngọc Lan không thể nhớ ra đã gặp ở đâu. Phía sau bức ảnh có dòng chữ: "Nhân - 1995".
Cô tiếp tục lục lọi và tìm thấy một lá thư đã úa vàng. Mở thư ra, Ngọc Lan chết lặng. Những dòng chữ viết: "Lan à, con có một người anh trai. Mẹ xin lỗi vì đã giấu con suốt bao năm qua. Anh con tên là Nhân, là con của mẹ và... ông ta."
"Ông ta"? Ngọc Lan bàng hoàng. Mẹ cô và... ai? Bức ảnh Nhân và lá thư này nghĩa là gì? Cô có một người anh trai cùng cha khác mẹ? Và mẹ cô đã giấu kín điều này suốt 25 năm qua?
Ngọc Lan ngồi sụp xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng. Cuộc đời cô bỗng chốc đảo lộn. Mẹ cô, người mà cô luôn kính trọng và yêu thương, lại mang trong mình một bí mật lớn đến vậy. Và bí mật ấy liên quan đến một người đàn ông bí ẩn và một người anh trai mà cô chưa từng biết đến.
Cô phải tìm ra sự thật. Cô phải tìm hiểu về "ông ta" và Nhân. Cô phải biết tại sao mẹ cô lại giấu cô điều này. Nhưng làm thế nào? Bắt đầu từ đâu?
Quyết tâm lóe lên trong đôi mắt Ngọc Lan. Cô sẽ không để bí mật này chôn vùi theo mẹ. Cô sẽ đi tìm câu trả lời. Dù cho sự thật có phũ phàng đến đâu, cô cũng phải đối mặt.
Ngọc Lan bắt đầu tìm kiếm thông tin về Nhân. Cô tìm kiếm trên mạng xã hội, nhưng không có kết quả. Cô hỏi những người quen biết, nhưng không ai biết về người đàn ông tên Nhân. Dường như anh ta đã biến mất khỏi cuộc đời mẹ cô từ rất lâu rồi.
Một tuần sau, Ngọc Lan quyết định đến gặp luật sư của gia đình. Cô hy vọng luật sư có thể giúp cô tìm kiếm thông tin về "ông ta" và Nhân.
"Thật xin lỗi cô, cô Lan. Tôi không thể cung cấp bất kỳ thông tin nào về khách hàng của mình nếu không có sự đồng ý của họ," vị luật sư nói với vẻ ái ngại.
Ngọc Lan thất vọng rời khỏi văn phòng luật sư. Dường như mọi cánh cửa đều đóng sầm trước mặt cô. Cô cảm thấy đơn độc và bất lực.
Đêm đó, Ngọc Lan nằm thao thức không ngủ được. Cô nhớ lại những kỷ niệm về mẹ, những lời dạy bảo và tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ đã dành cho cô. Cô tự hỏi tại sao mẹ lại giấu cô bí mật này. Có lẽ, mẹ có lý do riêng của mình.
Sáng hôm sau, Ngọc Lan nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. "Cô có phải là Ngọc Lan không?"
"Vâng, tôi là Ngọc Lan. Ai vậy?"
"Tôi là... Nhân."
Ngọc Lan sững sờ. "Anh... anh là Nhân? Anh trai tôi?"
"Phải. Tôi biết chuyện về mẹ. Tôi... tôi muốn gặp em."
"Ở đâu? Khi nào?"
"Ngày mai, lúc 10 giờ sáng, tại quán cà phê 'Hương Xưa' trên đường Nguyễn Huệ."
Ngọc Lan cúp máy, tim đập thình thịch. Cô sắp được gặp người anh trai mà cô chưa từng biết đến. Nhưng tại sao anh ta lại chủ động liên lạc với cô? Anh ta muốn gì ở cô? Và liệu anh ta có biết gì về "ông ta" không?
Ngọc Lan không hề biết rằng, cuộc gặp gỡ định mệnh này sẽ kéo cô vào một vòng xoáy của những bí mật, những âm mưu và những mối quan hệ phức tạp. Và rằng, sự thật về "thằng bé" mà mẹ cô nhắc đến, còn khủng khiếp hơn những gì cô có thể tưởng tượng.