Oán Hận Trên Gấm Lụa

Chapter 1 — Oán Hận Trên Gấm Lụa

Tiếng chuông gió leng keng vang lên khi tôi bước vào tiệm áo dài của gia đình, một âm thanh quen thuộc mà hôm nay nghe sao chói tai đến thế. Mùi vải lụa mới, mùi hương trầm thoang thoảng, tất cả gợi nhớ về những điều tôi muốn quên: về ba, về gia đình này, và về hắn.

Tôi là Linh, con gái út của nhà thiết kế áo dài nổi tiếng nhất nhì Hà Nội, Trần Gia. Ai nhìn vào cũng nghĩ tôi sinh ra đã ngậm thìa vàng, nhưng mấy ai biết được cái giá phải trả cho sự hào nhoáng ấy.

"Chào cô chủ nhỏ, cuối cùng cô cũng chịu về rồi à?" Bà Lan, quản lý tiệm, lên tiếng, giọng nói vừa có chút trách móc, vừa có chút xót xa. Bà Lan là người chứng kiến tôi lớn lên, bà biết rõ những gì tôi đã phải trải qua.

"Con xin lỗi, bà Lan. Con biết con đã bỏ đi quá lâu." Tôi đáp, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Ba mất đã được một năm, và bây giờ tôi phải trở về, gánh vác trách nhiệm mà tôi luôn trốn tránh.

"Ông chủ chắc chắn sẽ rất vui nếu biết cô đã về." Bà Lan nói, ánh mắt nhìn tôi đầy hy vọng.

Tôi né tránh ánh mắt của bà. Ba tôi, Trần Hùng, luôn mong muốn tôi nối nghiệp gia đình. Nhưng tôi luôn từ chối. Tôi không muốn sống trong cái bóng của ông, và tôi càng không muốn phải đối mặt với hắn.

"Vinh đâu?" Tôi hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.

"Cậu Vinh đang ở xưởng may. Cậu ấy đã làm việc rất chăm chỉ để duy trì tiệm trong thời gian cô đi vắng." Bà Lan trả lời.

Vinh. Cái tên ấy như một lưỡi dao cứa vào tim tôi. Ngô Phú Vinh, con trai của người bạn thân nhất của ba, và cũng là người mà tôi ghét cay ghét đắng. Hắn ta luôn giỏi giang, luôn hoàn hảo, và luôn khiến tôi cảm thấy mình nhỏ bé và bất tài.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan những cảm xúc tiêu cực. Tôi phải mạnh mẽ. Tôi phải gánh vác trách nhiệm này. Vì ba, và vì gia đình.

Tôi bước về phía xưởng may, tiếng máy khâu ồn ào vang vọng. Tôi nhìn thấy Vinh đang đứng bên bàn cắt, tay thoăn thoắt cắt những đường vải. Hắn ta vẫn đẹp trai như ngày nào, với mái tóc đen bóng và đôi mắt sắc sảo. Hắn ta quay lại, ánh mắt lạnh lùng chạm vào mắt tôi.

"Cô Linh cuối cùng cũng nhớ đường về nhà rồi à?" Hắn ta nói, giọng mỉa mai.