Mùa Đông Năm Ấy
Chapter 1 — Mùa Đông Năm Ấy
Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé tan màn đêm tĩnh mịch. Vi run rẩy bắt máy, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đầu dây bên kia, giọng nói the thé của bà Lan, mẹ chồng cô, vang lên đầy giận dữ:
"Cô còn mặt mũi nào mà gọi cho tôi? Chính cô đã hại chết con trai tôi! Đồ sao chổi!"
Nước mắt Vi trào ra, nghẹn ngào không thốt nên lời. Ba năm qua, cô đã sống trong địa ngục trần gian, mang trên mình tội danh oan nghiệt. Cái chết của Tuấn, chồng cô, trong một tai nạn giao thông, đã cướp đi tất cả: hạnh phúc, tương lai, và cả danh dự.
Vi lặng lẽ tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hà Nội chìm trong màn sương đêm dày đặc, những ngọn đèn đường hắt ánh sáng vàng vọt, cô đơn. Gió mùa đông bắc thổi về, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, như xát muối vào vết thương lòng chưa bao giờ lành của cô.
Cô và Tuấn đã từng là một cặp đôi đẹp, được nhiều người ngưỡng mộ. Anh là một kiến trúc sư tài năng, còn cô là một nhà thiết kế thời trang đầy triển vọng. Họ đã có một tình yêu đẹp như mơ, một đám cưới lãng mạn và một tương lai đầy hứa hẹn. Nhưng rồi, tai nạn nghiệt ngã ấy đã cướp đi tất cả.
Sau cái chết của Tuấn, gia đình chồng cô quay lưng lại với cô. Họ đổ mọi tội lỗi lên đầu cô, cho rằng cô là nguyên nhân gây ra cái chết của anh. Bạn bè, đồng nghiệp cũng dần xa lánh cô, sợ bị vạ lây. Vi trở thành một người cô độc, lạc lõng giữa dòng đời.
Cô quyết định rời khỏi ngôi nhà chung của hai người, chuyển đến một căn hộ nhỏ ở ngoại ô thành phố. Cô làm việc cật lực để kiếm sống và để quên đi quá khứ đau buồn. Nhưng dù cố gắng đến đâu, cô vẫn không thể thoát khỏi những ám ảnh về Tuấn và những lời oán trách của gia đình anh.
Bất chợt, tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Vi giật mình, ngập ngừng tiến về phía cửa. Ai có thể đến tìm cô vào giờ này? Cô khẽ hé mắt nhìn qua lỗ khóa. Một người đàn ông lạ mặt, cao lớn, mặc áo khoác đen đứng trước cửa. Khuôn mặt anh ta ẩn trong bóng tối, khó nhìn rõ. Vi rùng mình, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.