Chiếc Áo Cưới Bỏ Quên

Chapter 1 — Chiếc Áo Cưới Bỏ Quên

Tiếng súng vang lên chói tai, xé toạc không gian tĩnh mịch của nhà thờ cổ kính. Hà gục xuống, tấm voan trắng tinh khôi thấm đẫm một màu đỏ thẫm ghê rợn. Máu… Máu loang ra trên chiếc váy cưới mà cô đã mơ ước từ lâu, nhuộm đỏ cả tương lai hạnh phúc mà cô hằng mong chờ.

Ba năm trước, Hà là một cô sinh viên nghèo, ngây thơ và tràn đầy ước mơ. Cô yêu Tuấn, chàng trai tài giỏi, ấm áp, là ánh sáng duy nhất sưởi ấm trái tim cô giữa cuộc đời đầy rẫy những khó khăn. Tình yêu của họ đẹp như một câu chuyện cổ tích, nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng. Sự xuất hiện của Mai, một tiểu thư con nhà giàu có, xinh đẹp và đầy thủ đoạn, đã đẩy cuộc tình của Hà và Tuấn đến bờ vực thẳm.

Mai tìm mọi cách để chia rẽ Hà và Tuấn. Cô ta dùng tiền bạc, quyền lực và cả những lời lẽ dối trá để bôi nhọ Hà trong mắt Tuấn. Hà đã cố gắng hết sức để bảo vệ tình yêu của mình, nhưng sức lực của một cô gái nghèo bé nhỏ như cô làm sao có thể chống lại được thế lực của một gia đình giàu có quyền lực.

Cuối cùng, Tuấn đã tin vào những lời dối trá của Mai. Anh lạnh lùng quay lưng lại với Hà, nói những lời tàn nhẫn khiến trái tim cô tan nát. Hà đau khổ tột cùng, cô không thể tin được người đàn ông mà cô yêu thương nhất lại có thể đối xử với cô như vậy. Cô quyết định rời xa Tuấn, rời xa thành phố đầy đau thương này để bắt đầu một cuộc sống mới.

Ba năm sau, Hà trở lại. Cô không còn là cô sinh viên ngây thơ, yếu đuối ngày nào. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập và thành công. Cô trở lại để trả thù, để đòi lại những gì mà cô đã mất. Cô muốn cho Tuấn và Mai phải trả giá cho những gì mà họ đã gây ra cho cô.

Ngày cưới của Tuấn và Mai, Hà xuất hiện. Cô đứng ở cuối nhà thờ, nhìn Tuấn với ánh mắt lạnh lùng. Anh ta trông vẫn đẹp trai như ngày nào, nhưng trong mắt Hà, anh ta chỉ là một kẻ phản bội, một con rối trong tay Mai. Hà giơ khẩu súng lên, nhắm thẳng vào Tuấn. Cô không hề do dự, bóp cò.

Nhưng viên đạn không trúng Tuấn. Thay vào đó, nó găm vào ngực Hà. Cô gục xuống, máu loang ra trên chiếc váy cưới trắng tinh. Hà nhìn Tuấn với ánh mắt oán hận. "Tại sao? Tại sao anh lại cứu em?" cô thì thầm.

Tuấn chạy đến bên Hà, ôm chặt cô vào lòng. "Anh xin lỗi, Hà. Anh xin lỗi vì tất cả mọi chuyện," anh nói, giọng nghẹn ngào. "Anh yêu em, Hà. Anh luôn yêu em." Hà nhìn Tuấn, đôi mắt cô mờ dần. Cô không biết liệu cô có nên tin anh ta hay không. Cô không biết liệu cô có thể tha thứ cho anh ta hay không. Nhưng trước khi cô kịp đưa ra quyết định, bóng tối đã bao trùm lấy cô.

Khi Hà tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ. Một người đàn ông lạ mặt đang ngồi bên cạnh giường cô. "Cô đã tỉnh rồi sao?" anh ta hỏi, giọng nói nhẹ nhàng. "Cô đã ngủ suốt ba ngày rồi đấy." Hà nhìn người đàn ông, bối rối. "Tôi… Tôi đang ở đâu?" cô hỏi.

"Cô đang ở nhà tôi," người đàn ông trả lời. "Tôi đã cứu cô. Tôi đã đưa cô đến đây sau khi cô bị bắn." Hà nhìn người đàn ông, nghi ngờ. "Tại sao anh lại cứu tôi?" cô hỏi. "Anh muốn gì?"

Người đàn ông mỉm cười. "Tôi không muốn gì cả," anh ta nói. "Tôi chỉ muốn giúp cô. Tôi biết cô đã phải trải qua rất nhiều đau khổ. Tôi muốn giúp cô vượt qua chuyện này." Hà nhìn người đàn ông, trong lòng đầy nghi hoặc. Cô không biết liệu cô có nên tin anh ta hay không. Nhưng có một điều cô biết chắc chắn: cuộc đời cô đã thay đổi mãi mãi sau tiếng súng định mệnh ấy. Và bây giờ, cô phải tìm ra ai là người đã thực sự muốn giết cô – và tại sao.

Người đàn ông lạ mặt đột nhiên cúi xuống, thì thầm vào tai Hà, "Người phụ nữ đứng sau mọi chuyện... không phải là Mai." Anh ta ngước lên, ánh mắt sắc lạnh. "Mà là… mẹ của Tuấn."