Nỗi Nhớ Không Hẹn Trước

Chapter 1 — Nỗi Nhớ Không Hẹn Trước

Tiếng chuông gió leng keng vọng lại từ hiên nhà đánh thức Hà khỏi giấc ngủ chập chờn. Ngoài trời, mưa tháng Sáu dai dẳng trút xuống, nhuộm ướt cả khu vườn nhỏ trước mặt. Cô lờ đờ ngồi dậy, với tay lấy chiếc áo choàng mỏng khoác lên người, rồi chậm rãi bước ra ban công.

Khung cảnh quen thuộc của Đà Lạt hiện ra trước mắt: những mái nhà nhấp nhô trong sương sớm, hàng thông xanh rì rào trong gió, và cả cái không khí se lạnh đặc trưng mà cô đã gắn bó suốt hai mươi năm qua. Nhưng hôm nay, trong mắt Hà, mọi thứ đều trở nên ảm đạm và nặng nề.

Cô là Nguyễn Thị Hà, con gái duy nhất của ông Nguyễn Văn Hùng, chủ một đồn điền trà nổi tiếng ở Đà Lạt. Cuộc sống của cô, từ khi sinh ra, đã được định sẵn: học hành tử tế, ngoan ngoãn nghe lời cha, và sau này kết hôn với một người đàn ông môn đăng hộ đối để duy trì sự nghiệp gia đình. Hà chưa bao giờ dám mơ ước về một tình yêu tự do, một cuộc sống do chính mình lựa chọn.

Nhưng rồi, Tuấn xuất hiện. Anh là con trai của ông Trần Văn Mạnh, đối tác làm ăn lâu năm của cha cô. Tuấn thông minh, tài giỏi, lại vô cùng lãng mạn và ấm áp. Anh đến đồn điền trà vào một ngày nắng đẹp, mang theo một luồng gió mới thổi vào cuộc đời tẻ nhạt của Hà.

Họ gặp nhau lần đầu tiên ở vườn trà, khi Hà đang hướng dẫn một nhóm công nhân hái chè. Tuấn đã bị thu hút bởi vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm của cô, và Hà cũng không thể rời mắt khỏi nụ cười rạng rỡ của anh. Kể từ đó, họ bắt đầu lén lút gặp gỡ, trao nhau những lời yêu thương vụng trộm.

Tình yêu của họ nảy nở như những búp trà non, xanh tươi và tràn đầy sức sống. Họ cùng nhau đi dạo trong rừng thông, ngắm hoàng hôn trên đồi chè, và chia sẻ những bí mật thầm kín nhất. Hà cảm thấy mình như được sống lại, được là chính mình khi ở bên Tuấn.

Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Cha của Hà, một người đàn ông nghiêm khắc và đầy tham vọng, đã sớm nhận ra mối quan hệ bất thường giữa cô và Tuấn. Ông kịch liệt phản đối, cho rằng Tuấn không xứng với Hà, và cuộc hôn nhân của họ sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ làm ăn giữa hai gia đình.

Ông Hùng đã ép Hà phải chia tay Tuấn, và hứa sẽ gả cô cho một người đàn ông giàu có và quyền lực hơn. Hà đau khổ tột cùng, nhưng không dám cãi lời cha. Cô biết rằng, nếu cô chống lại ông, cả gia đình sẽ phải gánh chịu hậu quả.

Ngày chia tay, Hà và Tuấn đã ôm nhau khóc cạn nước mắt bên bờ hồ Xuân Hương. Họ thề sẽ không bao giờ quên nhau, và sẽ luôn giữ tình yêu này trong tim. Nhưng Hà biết rằng, lời thề đó chỉ là một lời hứa suông, bởi vì cuộc đời cô đã không còn thuộc về mình nữa.

Sau khi chia tay Tuấn, Hà sống như một cái xác không hồn. Cô không còn thiết tha đến bất cứ điều gì, chỉ biết vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi đau. Cha cô thấy vậy thì càng thêm hài lòng, ông cho rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương.

Nhưng ông đã lầm. Tình yêu của Hà dành cho Tuấn không hề phai nhạt theo thời gian, mà ngược lại, nó càng trở nên sâu sắc và mãnh liệt hơn. Cô luôn tự hỏi, liệu Tuấn có còn nhớ đến cô không, và liệu anh có đang hạnh phúc với một người con gái khác.

Đã ba năm trôi qua kể từ ngày chia tay, Hà vẫn chưa thể quên được Tuấn. Cô vẫn sống trong căn nhà cũ, vẫn làm việc ở đồn điền trà, và vẫn giữ những kỷ niệm đẹp về anh trong tim. Nhưng cuộc sống của cô vẫn trống rỗng và vô nghĩa.

Hôm nay, cha cô gọi cô vào phòng làm việc, giọng ông trang trọng khác thường. "Hà à, con cũng biết dạo này công việc làm ăn của gia đình mình không được tốt lắm. Ta đã suy nghĩ rất kỹ, và quyết định gả con cho Hiếu, con trai của ông Phan, chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố. Đây là cơ hội tốt để cứu vãn tình hình tài chính của gia đình mình."

Tim Hà như ngừng đập. Hiếu là một người đàn ông lớn hơn cô gần mười tuổi, nổi tiếng ăn chơi và trăng hoa. Cô chưa bao giờ có cảm tình với anh ta, và càng không muốn kết hôn với anh ta vì tiền.

"Cha... con không muốn lấy anh Hiếu," Hà lắp bắp nói, nước mắt bắt đầu trào ra.

Ông Hùng đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn: "Con còn dám cãi lời ta sao? Ta đã quyết định rồi, con không có quyền lựa chọn! Chuẩn bị đi, tuần sau hai gia đình sẽ gặp mặt để bàn chuyện cưới xin."

Hà chạy vội về phòng, đóng sầm cửa lại. Cô ngã xuống giường, khóc nức nở. Cuộc đời cô rồi sẽ đi về đâu? Liệu cô có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này không?

Đúng lúc đó, điện thoại của cô reo lên. Một số lạ. Cô ngập ngừng bắt máy.

"Alo, Hà phải không? Anh là Tuấn đây."