Bản Giao Ước Máu
Chapter 1 — Bản Giao Ước Máu
Tiếng súng chát chúa xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Máu bắn tung tóe lên chiếc váy lụa trắng tinh khôi, biến nó thành một bức tranh kinh dị với những vệt đỏ loang lổ. Tôi quỵ xuống, ôm chặt lấy anh trai mình, cảm nhận hơi ấm dần tan biến trên da thịt anh.
“Chạy đi, Linh… chạy đi!” Anh Đức thều thào, đôi mắt chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười trấn an. “Đừng bao giờ… tin bất kỳ ai…”
Rồi anh trút hơi thở cuối cùng. Tiếng gọi “Anh Đức!” nghẹn ngào trong cổ họng tôi, vỡ vụn thành những tiếng nấc nghẹn đắng. Thế giới xung quanh chìm vào một màu đen vô tận.
Ba năm sau.
Hà Nội đón tôi bằng một cơn mưa phùn dai dẳng. Cái lạnh thấm vào da thịt, khiến tôi rùng mình. Tôi, Nguyễn Linh, 22 tuổi, trở lại thành phố này với một mục đích duy nhất: trả thù. Trả thù cho anh trai, trả thù cho gia đình tôi, trả thù cho những năm tháng sống trong địa ngục.
Anh Đức, người anh trai mà tôi yêu thương nhất, đã bị sát hại dã man. Cả gia đình tôi, những người thân yêu nhất, đều bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực của giới mafia. Chúng tước đoạt tất cả của tôi: hạnh phúc, tuổi thơ, và cả tương lai.
Tôi đã sống sót bằng cách trốn chạy, sống ẩn dật dưới một thân phận khác. Nhưng ngọn lửa hận thù chưa bao giờ nguôi ngoai. Nó âm ỉ cháy trong tim tôi, thôi thúc tôi phải quay trở lại, phải đòi lại công bằng.
Tôi biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan và nguy hiểm. Kẻ thù của tôi là những con quỷ đội lốt người, chúng tàn nhẫn và xảo quyệt. Nhưng tôi không còn gì để mất. Tất cả những gì tôi có, là lòng hận thù và quyết tâm báo thù.
Tôi tìm đến quán bar “Ánh Trăng Khuyết”, một địa điểm khét tiếng trong giới giang hồ Hà Nội. Nơi này được đồn đại là do ông trùm Cường, một trong những nhân vật máu mặt nhất của giới mafia, bảo kê. Tôi cần tiếp cận Cường, tìm hiểu về cái chết của anh Đức, và từng bước lật đổ hắn.
Bước vào quán bar, tôi bị choáng ngợp bởi ánh đèn neon nhấp nháy, tiếng nhạc xập xình và khói thuốc đặc quánh. Những gã đàn ông xăm trổ đầy mình ngồi túm năm tụm ba, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Những cô gái ăn mặc hở hang uốn éo trên sàn nhảy, cố gắng quyến rũ những con mồi háo sắc.
Tôi tiến đến quầy bar, gọi một ly cocktail. Bartender, một gã thanh niên với mái tóc nhuộm bạch kim, liếc nhìn tôi với ánh mắt dò xét. “Cô em mới đến à?” hắn hỏi, giọng điệu trêu ghẹo.
“Tôi đến tìm người,” tôi đáp, giọng lạnh tanh.
“Tìm ai?”
“Cường.”
Gã bartender nhếch mép cười khẩy. “Tìm Cường không dễ đâu. Cô em có gì để Cường phải tiếp chuyện?”
Tôi rút ra một xấp tiền dày cộp, đặt lên quầy bar. “Đây là chút quà mọn. Hy vọng anh có thể giúp tôi.”
Ánh mắt của gã bartender sáng lên. Hắn nhanh chóng đếm xấp tiền, rồi gật đầu. “Được thôi. Nhưng tôi không dám chắc Cường sẽ gặp cô. Anh ta rất bận.”
Hắn dẫn tôi đến một căn phòng VIP ở phía cuối quán bar. Trước cửa phòng có hai gã vệ sĩ cao lớn đứng canh. Gã bartender ra hiệu cho họ, rồi quay sang nói với tôi: “Chờ ở đây. Tôi sẽ vào báo.”
Tôi đứng trước cánh cửa, hít một hơi thật sâu. Trái tim tôi đập loạn xạ. Đây là bước đầu tiên trong kế hoạch trả thù của tôi. Tôi không được phép thất bại.
Cánh cửa mở ra. Gã bartender bước ra, ra hiệu cho tôi vào. Tôi bước vào phòng. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên khuôn mặt của một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế bành bằng da. Hắn ta có một vết sẹo dài trên má trái, đôi mắt sắc lạnh như mắt rắn. Hắn ta chính là Cường.
“Cô là ai?” Cường hỏi, giọng nói trầm khàn.
“Tôi là…” Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Tôi là bạn của anh Đức.”
Khuôn mặt của Cường biến sắc. Ánh mắt hắn trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. “Anh Đức? Anh ta chết rồi mà. Cô đến đây để làm gì?”
“Tôi đến để hỏi anh… tại sao anh Đức lại chết?” Tôi gằn giọng.
Cường đứng dậy, tiến lại gần tôi. Hắn ta cao lớn hơn tôi rất nhiều, khiến tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt. “Cô nghĩ tôi biết gì về cái chết của anh ta?”
“Tôi biết anh biết,” tôi nói, cố gắng giữ vững giọng nói. “Anh là người đã ra lệnh giết anh Đức.”
Cường bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo và đáng sợ. “Cô có bằng chứng không?”
“Tôi không cần bằng chứng. Tôi chỉ cần biết sự thật.”
Cường dừng lại ngay trước mặt tôi, hắn ta cúi xuống, thì thầm vào tai tôi: “Sự thật là… anh ta đã phản bội tôi. Và những kẻ phản bội… đều phải chết.”
Tôi siết chặt tay thành nắm đấm. “Anh là một con quỷ.”
“Có lẽ vậy,” Cường nói, rồi hắn ta ra hiệu cho hai gã vệ sĩ đứng ngoài cửa. “Đưa cô ta đi.”
Hai gã vệ sĩ tiến lại gần tôi, túm lấy hai cánh tay tôi. Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của tôi không thể nào sánh được với chúng.
“Thả tôi ra!” tôi hét lên.
Cường nhếch mép cười. “Hãy nói lời tạm biệt với thế giới này đi, cô em ạ.”
Đột nhiên, cánh cửa phòng bật tung. Một bóng đen lao vào, nhanh như cắt. Hai gã vệ sĩ ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Tôi ngạc nhiên nhìn người vừa cứu mình. Đó là một người đàn ông lạ mặt, mặc áo da đen, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ bảo hiểm. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh.
“Đi thôi,” anh ta nói, giọng nói trầm ấm.
Tôi không kịp suy nghĩ, liền chạy theo anh ta ra khỏi quán bar. Bên ngoài, một chiếc xe motor phân khối lớn đang chờ sẵn. Anh ta nhảy lên xe, ra hiệu cho tôi leo lên phía sau.
Tôi chần chừ một giây, rồi quyết định tin tưởng anh ta. Tôi leo lên xe, ôm chặt lấy eo anh ta.
Chiếc xe lao đi với tốc độ kinh hoàng, xé toạc màn đêm Hà Nội. Tôi không biết người đàn ông này là ai, cũng không biết anh ta sẽ đưa tôi đi đâu. Nhưng tôi biết, cuộc đời tôi đã rẽ sang một ngã rẽ hoàn toàn mới. Một ngã rẽ đầy nguy hiểm và bất trắc.
Khi chiếc xe dừng lại trước một con hẻm tối tăm, anh ta quay lại nhìn tôi. “Cô có muốn biết… ai đã giết anh trai cô không?”