Hoa Anh Túc Và Lời Thề

Chapter 1 — Hoa Anh Túc Và Lời Thề

Tiếng chuông điện thoại inh ỏi xé tan màn đêm tĩnh mịch. Ngân vội vàng với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, mắt nhắm mắt mở nhìn dãy số lạ hoắc.

"Alo?" giọng cô khàn đặc vì ngái ngủ.

"Cô là Ngân phải không? Mời cô đến bệnh viện XYZ ngay lập tức. Có người muốn gặp cô trước khi..." Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia nghẹn ngào, không nói hết câu.

Ngân bừng tỉnh. Tim cô đập thình thịch. "Ai vậy? Ai muốn gặp tôi?"

Nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng tút dài vô vọng. Ngân vội vã bật đèn, nhìn đồng hồ. 3 giờ sáng. Cái tên XYZ quen thuộc nhói lên trong đầu cô. Đó là bệnh viện tư nhân nơi Huy – người đàn ông cô từng yêu sâu đậm – đang điều trị bệnh hiểm nghèo suốt mấy năm qua.

Cô vội vã thay quần áo, lao ra khỏi căn hộ nhỏ ở khu chung cư cũ kỹ tại quận 4. Hình ảnh Huy, với nụ cười ấm áp và đôi mắt biết nói, ùa về trong tâm trí cô. 5 năm trước, họ đã từng có một tình yêu đẹp như mơ, nhưng rồi biến cố gia đình ập đến, buộc cô phải rời xa anh, mang theo một bí mật lớn lao.

Bí mật đó – bé An – con gái của cô và Huy, giờ đã lên bốn. Ngân luôn cố gắng giấu kín sự thật này với Huy và gia đình anh, vì không muốn anh phải lo lắng thêm khi bệnh tình ngày càng trở nặng. Cô sợ rằng sự thật này sẽ gây thêm gánh nặng cho anh, khi anh đang phải chiến đấu từng ngày với bệnh tật.

Xe taxi dừng trước cổng bệnh viện. Ngân vội vàng chạy vào, hỏi thăm y tá về phòng bệnh của Huy. Cô y tá nhìn cô với ánh mắt ái ngại.

"Anh Huy... anh ấy vừa mới..." Cô y tá bỏ lửng câu nói, ánh mắt hướng về phía cuối hành lang.

Tim Ngân như ngừng đập. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, bước nhanh về phía phòng bệnh. Cánh cửa phòng hé mở, và Ngân chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Bên cạnh giường bệnh trống không, mẹ Huy đang ôm chặt một bé gái, khóc nấc lên. Bé gái đó... là An!

"An? Sao con lại ở đây?" Ngân lắp bắp, tiến lại gần. Mẹ Huy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô với ánh mắt căm hờn.

"Cô... chính là cô! Tất cả là tại cô! Huy đã biết... anh ấy đã biết An là con gái của mình! Chính vì muốn gặp con bé lần cuối mà... mà anh ấy..." Bà gào lên, rồi ngất lịm đi.